​    Trong thời trị vì của Đa-vít và Sa-lô-môn, dân Y-sơ-ra-ên trở nên cường thạnh giữa các dân tộc và có nhiều cơ hội để tạo nên một ảnh hưởng mạnh mẽ đại diện cho lẽ thật và sự công bình. Danh của Đức Giê-hô-va được tôn quí và ngợi khen, và mục đích mà nước Y-sơ-ra-ên được thiết lập trong miền đất hứa có nhiều khả năng được hoàn thành. Những rào cản được phá vỡ, và những người tìm kiếm lẽ thật từ những vùng đất ngoại giáo đã không phải quay về cách thất vọng. Sự tin nhận đã xảy ra và Hội Thánh của Đức Chúa Trời trên đất được bành trướng và phát triển.

         Sa-lô-môn được xức dầu và được tôn làm vua trong những năm cuối của cha ông là Đa-vít người đã nhường ngôi để có lợi cho ông. Khoảng thời gian đầu thời trị vì của ông thật đầy hứa hẹn, và mục đích của Đức Chúa Trời là ông sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn, vinh hiển hơn, càng trở nên giống với bản tánh của Đức Chúa Trời hơn, và nhờ đó thúc đẩy dân sự Ngài hoàn thành sự ủy thác thánh khiết của họ như là những người gìn giữ lẽ thật thiêng liêng.

         Đa-vít biết rằng mục đích cao cả của Đức Chúa Trời cho dân Y-sơ-ra-ên chỉ có thể thực hiện được khi những người lãnh đạo và dân sự luôn thức tỉnh để tìm cách đạt được những chuẩn mực đặt trước họ. Ông biết rằng để con trai mình là Sa-lô-môn có thể hoàn thành sự ủy thác mà Đức Chúa Trời đẹp lòng ban cho người, thì nhà lãnh đạo trẻ tuổi ấy không chỉ phải trở nên một chiến binh, một chính khách và một quốc vương, mà còn phải là một người mạnh mẽ và tử tế, một thầy giáo về sự công bình, một tấm gương về sự trung tín.

         Một cách tha thiết và dịu dàng Đa-vít khẩn nài Sa-lô-môn hãy nên mạnh mẽ và cao thượng, bày tỏ sự nhân từ và lòng yêu thương nhân tử tế với những thần dân của mình, tôn cao và làm vinh danh Đức Chúa Trời cũng như bày tỏ vẻ đẹp của sự thánh khiết trong tất cả những mối quan hệ với các dân tộc trên đất. Những kinh nghiệm cam go và đáng chú ý mà Đa-vít đã trải qua trong suốt cuộc đời mình đã dạy cho người giá trị của những đức hạnh cao quí và khiến người tuyên bố với Sa-lô-môn trong mệnh lệnh lúc lâm chung: “Người nào cai trị loài người cách công bình, cách kính sợ Đức Chúa Trời, thì sẽ giống như sự chói lòa buổi sáng, khi mặt trời mọc, khác nào một buổi sớm mai chẳng có mây; các ánh sáng nó làm cho cây cỏ bởi đất nảy ra sau khi mưa.” 2 Sa-mu-ên 23: 3, 4.

          Ôi, quả là một cơ hội cho Sa-lô-môn! Nếu như ông đi theo sự chỉ dạy được soi dẫn một cách thiêng liêng của cha mình, thì triều đại của ông sẽ là một triều đại của sự công bình như đã được mô tả trong Thi-thiên 72:

        ​    “Hỡi Đức Chúa Trời, xin ban cho vua sự xét đoán của Chúa,

        ​    Và ban cho vương tử sự công bình của Ngài.

        ​    Người sẽ đoán xét dân sự Chúa cách công bình,

        ​    Xử kẻ khốn cùng cách ngay thẳng . 

        ​    Vua sẽ giáng xuống như mưa trên cỏ mới phát,

        ​    Khác nào giọt của trận mưa tưới đất vậy.

        ​    Trong ngày vua ấy, người công bình sẽ hưng thịnh,

        ​    Cũng sẽ có bình an dư dật cho đến chừng mặt trăng không còn.

        ​    Người sẽ quản hạt từ biển này tới biển kia,

        ​    Từ sông cho đến cùng trái đất . 

        ​    Các vua Ta-rê-si và những cù lao sẽ cống thuế cho người,

        ​    Vua Sa-ba và vua Sê-ba sẽ cống lễ cho người.

        ​    Phải, hết thảy các vua sẽ sấp mình xuống trước mặt người;

        ​    Các nước sẽ phục sự người.

        ​    Vì người sẽ giải kẻ thiếu thốn khi nó kêu cầu,

        ​    Và cứu người khốn cùng không có ai giúp đỡ . 

        ​    Người ta sẽ cầu nguyện cho người luôn luôn,

        ​    Và hằng ngày chúc phước cho người . 

        ​    Danh người sẽ còn mãi mãi,

        ​    Hễ mặt trời còn đến chừng nào, danh người sẽ noi theo chừng nấy:

        ​    Người ta sẽ nhân danh người mà chúc phước nhau!

        ​    Các nước sẽ xưng người là có phước.

        ​    Đáng ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời,

        ​    Là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên,

        ​    Chỉ một mình Ngài làm những sự lạ lùng!

        ​    Đáng ngợi khen danh vinh hiển Ngài đến đời đời!

        ​    Nguyện khắp trái đất được đầy sự vinh hiển của Ngài!

        ​    A-men! A-men!

         Trong thời trai trẻ của mình, Sa-lô-môn đã làm theo đường lối mà Đa-vít đã lựa chọn, và trải qua nhiều năm, người đã bước đi một cách ngay thẳng, cuộc đời người được đánh dấu bởi sự vâng phục tuyệt đối những mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Vào giai đoạn đầu của thời trị vì, người cùng đi với những người cố vấn của đất nước đến Ga-ba-ôn, nơi có hội mạc mà đã được xây dựng trong đồng vắng, và ở đó người cùng với những cố vấn lựa chọn của mình “các quan tướng ngàn người và trăm người,” “các quan xét,” và “hết thảy các trưởng trong Y-sơ-ra-ên, là các trưởng tộc,” hiệp lòng trong việc dâng tế lễ cho Đức Chúa Trời, và trong việc dâng mình hoàn toàn cho sự phục vụ Đức Giê-hô-va. 2 Sử-ký 1: 2. Hiểu được một phần nào đó về tầm quan trọng của những bổn phận gắn liền với vương quyền, Sa-lô-môn biết rằng những ai gánh vác các trọng trách thì cần phải tìm kiếm sự dẫn dắt từ Nguồn Thông Sáng, nếu như họ muốn hoàn thành những bổn phận của mình một cách đáng chấp nhận. Điều này đã khiến người khích lệ những cố vấn của mình hãy cùng hết lòng hiệp nhất với người trong việc đoan chắc rằng Đức Chúa Trời chấp nhận họ.

          Nhà vua ao ước sự khôn ngoan và sự thông hiểu hơn mọi thứ khác của thế gian để người có thể hoàn thành công việc mà Đức Chúa Trời giao phó cho mình. Người khao khát một tâm trí nhạy bén, một tấm lòng khoáng đạt và một tinh thần mềm mại. Đêm đó, Đức Giê-hô-va đã hiện đến cùng Sa-lô-môn trong giấc chiêm bao và phán, “Hãy xin điều gì ngươi muốn Ta ban cho ngươi.” Trong câu trả lời của mình, nhà cầm quyền trẻ tuổi và ít kinh nghiệm đã thốt lên cảm xúc về sự bất lực của mình và niềm khao khát được trợ giúp. Người nói, “Chúa đã lấy ơn lớn đãi kẻ tôi tớ Chúa, là Đa-vít, cha tôi, theo như người lấy sự trung tín, sự công bình và lòng ngay thẳng trọn vẹn mà đi trước mặt Đức Giê-hô-va; lại Chúa có giữ ơn lớn ấy cho người, mà ban cho người một con trai ngôi trên ngai của người, y như đã có ngày nay.

          “Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi ôi! Bây giờ Chúa đã khiến kẻ tôi tớ Chúa trị vì kế Đa-vít, là cha tôi; nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ chẳng biết phải ra vào làm sao. Kẻ tôi tớ Chúa ở giữa dân của Chúa chọn, là một dân đông vô số, không thể đếm được. Vậy, xin ban cho kẻ tôi tớ Chúa tấm lòng khôn sáng, để đoán xét dân sự Ngài và phân biệt điều lành điều dữ; vì ai có thể đoán xét dân rất lớn này của Chúa?

          “Lời của Sa-lô-môn đẹp lòng Chúa, vì người đã cầu xin sự đó.”

          Đức Chúa Trời phán với người rằng, “Bởi vì ngươi đã cầu xin điều này, mà không xin sự sống lâu, không xin sự giàu có, cũng không xin mạng của những kẻ thù nghịch ngươi, nhưng xin sự thông minh để biết xét đoán, này, Ta đã làm theo lời cầu xin của ngươi, ban cho ngươi tấm lòng khôn ngoan thông sáng, đến đỗi trước ngươi chẳng có ai bằng, và sau ngươi cũng sẽ chẳng có ai ngang. Vả lại, Ta cũng đã ban cho ngươi những điều ngươi không xin, tức là sự giàu có và sự vinh hiển, đến đỗi trọn đời ngươi, trong vòng các vua, sẽ chẳng có ai giống như ngươi.”

          “Lại nếu ngươi đi trong đường lối Ta, gìn giữ luật pháp và điều răn Ta, như Đa-vít, cha ngươi, đã đi, thì Ta sẽ khiến cho ngươi được sống lâu ngày thêm.” 1 Các-vua 3: 5-14; 2 Sử-ký 1: 7-12.

          Đức Chúa Trời hứa rằng như Ngài đã ở với vua Đa-vít thể nào thì Ngài cũng ở với vua Sa-lô-môn thể ấy. Nếu nhà vua bước đi trước mặt Đức Giê-hô-va trong sự ngay thẳng, nếu người làm theo những gì Đức Chúa Trời đã truyền dạy, thì ngôi nước người sẽ được bền vững và sự trị vì của người sẽ trở thành phương tiện để tôn cao Y-sơ-ra-ên như là “một dân khôn ngoan và thông sáng,” ánh sáng của những nước lân cận. Phục-truyền-luật-lệ-ký 4: 6.

         Ngôn từ mà vua Sa-lô-môn đã dùng để cầu nguyện với Đức Chúa Trời trước bàn thờ xưa tại Ga-ba-ôn bày tỏ sự khiêm nhường và nỗi khát khao mãnh liệt của người trong việc tôn vinh Đức Chúa Trời. Người nhận ra rằng nếu không có sự giúp đỡ thiên thượng thì người bất lực như một đứa trẻ nhỏ trong việc hoàn thành những trách nhiệm đặt trên người. Người biết rằng mình thiếu sự sáng suốt, và chính cảm nhận về nhu cầu lớn lao đó của mình đã khiến người tìm cầu sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời. Trong lòng người không có khát vọng ích kỷ rằng có kiến thức để đề cao mình hơn những người khác. Người khao khát được trung tín hoàn thành những nhiệm vụ mà mình đã được giao cho, và người đã chọn sự ban cho mà sẽ trở thành phương tiện khiến cho sự trị vì của người đem lại vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Sa-lô-môn chưa bao giờ giàu có hoặc khôn ngoan hay thật sự vĩ đại như khi ông xưng nhận rằng, “Tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ chẳng biết phải ra vào làm sao.”

        Ngày nay những ai giữ những cương vị trách nhiệm nên tìm học bài học được dạy trong lời cầu nguyện của Sa-lô-môn. Một người giữ một địa vị càng cao, mang một trách nhiệm càng lớn, có ảnh hưởng càng rộng thì người càng phải nương cậy vào Đức Chúa Trời. Người phải luôn nhớ rằng cùng với lời kêu gọi vào chức vụ là lời kêu gọi phải bước đi một cách thận trọng trước mặt anh em đồng loại của mình. Người phải đứng trước mặt Đức Chúa Trời trong thái độ của một người người học hỏi. Địa vị không đem lại sự thánh khiết cho bản tánh. Đó chính là qua việc tôn vinh Đức Chúa Trời và vâng theo những mạng lịnh của Ngài mà khiến cho một người thật sự trở nên vĩ đại.

         Đức Chúa Trời mà chúng ta phụng sự thì không thiên vị ai. Đấng đã ban cho Sa-lô-môn tinh thần khôn ngoan sáng suốt thì sẵn sàng phân phát ơn phước đó cho những con cái Ngài hôm nay. Lời của Ngài tuyên bố rằng, “Ví bằng trong anh em có kẻ kém khôn ngoan, hãy cầu xin Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho mọi người cách rộng rãi, không trách móc ai, thì kẻ ấy sẽ được ban cho.” Gia-cơ 1: 5. Khi một người gánh vác trọng trách ao ước sự khôn ngoan hơn là sự giàu có, quyền lực hoặc danh tiếng, thì người sẽ không thất vọng. Một người như vậy sẽ học được từ Đức Thầy vĩ đại không chỉ là biết cần phải làm gì mà còn là biết thực hiện nó như thế nào để đáp ứng với sự chấp thuận của Chúa.

         Miễn là duy trì được sự thánh khiết, thì người mà Đức Chúa Trời đã phú cho sự sáng suốt và năng lực sẽ không biểu lộ sự khát khao về địa vị cao, người cũng sẽ không tìm cách để cai trị hay khống chế. Việc con người phải mang những trọng trách là điều cần thiết; nhưng thay vì nỗ lực để đạt được quyền lực tối cao, người lãnh đạo thực sự sẽ cầu xin một tấm lòng thông hiểu, để suy xét giữa điều thiện và điều ác.

          Con đường của những người được xếp đặt để trở nên những nhà lãnh đạo không phải là một con đường dễ dàng. Song, họ phải nhận thấy rằng trong mỗi sự khó khăn là một lời kêu gọi để cầu nguyện. Họ sẽ không bao giờ quên việc cầu vấn Nguồn vĩ đại của tất cả sự khôn ngoan. Được thêm sức và được khai sáng bởi, họ sẽ có khả năng đứng vững vàng chống lại những ảnh hưởng xấu xa và có thể tách bạch điều đúng khỏi điều sai, điều thiện khỏi điều ác. Họ sẽ tán thành những gì Đức Chúa Trời tán thành, và sẽ nỗ lực cách mạnh mẽ để chống lại sự thâm nhập của những nguyên tắc sai lạc vào trong duyên cớ của Ngài.

          Đức Chúa Trời đã ban cho Sa-lô-môn sự khôn ngoan mà ông ao ước hơn là những sự giàu có, tôn trọng và sự trường thọ. Lời cầu xin về một tâm trí nhạy bén, một tấm lòng rộng mở và một tinh thần mềm mại đã được ban cho. “Đức Chúa Trời ban cho Sa-lô-môn sự khôn ngoan, sự thông sáng rất cao, cùng lòng rộng rãi như cát trên bờ biển. Sự khôn ngoan của Sa-lô-môn trổi hơn sự khôn ngoan của mọi người phương đông, và sự khôn ngoan của người Ê-díp-tô. Người khôn ngoan hơn mọi người danh tiếng người đồn ra trong các dân tộc chung quanh.” 1 Các-vua 4: 29-31.

          “Cả Y-sơ-ra-ên kính sợ vua, vì thấy trong lòng người có sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời đặng xử đoán công bình.” 1 Các-vua 3: 28. Lòng của các dân sự đều hướng về Sa-lô-môn như họ đã từng hướng về Đa-vít và họ vâng lời người trong mọi việc. “Sa-lô-môn . . . được vững bền trong nước mình; Giê-hô-va Đức Chúa Trời người ở cùng người, và làm cho người rất thạnh vượng.” 2 Sử-ký 1: 1.

         Trải qua nhiều năm, cuộc đời của vua Sa-lô-môn được đánh dấu bởi lòng thành kính với Đức Chúa Trời, bởi sự ngay thẳng và nguyên tắc vững vàng, và bởi sự vâng phục hoàn toàn những mạng lệnh của Đức Chúa Trời. Người chỉ đạo mọi công trình quan trọng và điều hành một cách khôn ngoan những công việc thương mại liên quan đến vương quốc. Sự giàu có và khôn ngoan của người, những tòa nhà tráng lệ và những công trình công cộng mà người đã xây dựng trong những năm đầu thời trị vì, năng lực, lòng mộ đạo, sự chính trực và lòng hào hiệp mà người đã bày tỏ trong lời nói và hành động đã chiếm được lòng trung thành của các thần dân mình cũng như chiếm được sự ngưỡng mộ và kính trọng của những nhà lãnh đạo ở nhiều nơi.

          Danh của Đức Giê-hô-va được rất đỗi tôn trọng trong suốt thời kỳ đầu của triều đại Sa-lô-môn. Sự khôn ngoan và công bình mà nhà vua bày tỏ đã mang một lời chứng cho tất cả các dân tộc về những thuộc tính vượt trội của Đức Chúa Trời mà người phụng sự. Có một khoảng thời gian dân Y-sơ-ra-ên là sự sáng của thế gian, bày tỏ sự vĩ đại của Đức Giê-hô-va. Sự vinh hiển thực sự của thời kỳ trị vì đầu của Sa-lô-môn thì không nằm trong sự khôn ngoan trỗi hơn, trong sự giàu sang ngoài sức tưởng tượng, cũng không phải trong quyền lực và danh tiếng ảnh hưởng sâu rộng của người, bèn là trong sự vinh dự mà người đem về cho danh Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên qua việc sự dụng một cách khôn ngoan những ân tứ của thiên đàng.

         Khi những năm tháng trôi qua và sự nổi tiếng của Sa-lô-môn càng thêm, người tìm cách để tôn vinh Đức Chúa Trời bằng việc gia tăng sức mạnh trí óc và tâm linh, và bằng việc tiếp tục phân phát cho những người khác các ơn phước mà người đã nhận được. Không ai có thể hiểu hơn người rằng chính nhờ ơn Đức Giê-hô-va mà người có được quyền lực, sự khôn ngoan cùng sự thông hiểu, và những ơn phước này được phú cho để người có thể cho thế giớ một sự hiểu biết về vị Vua của các vua.

          Sa-lô-môn có một mối quan tâm đặc biệt đến lịch sự thiên nhiên, nhưng những nghiên cứu của người không giới hạn trong một ngành học nào. Qua sự học hỏi cẩn thận về tất cả các loài thọ tạo, cả loài sống động lẫn những vật vô tri vô giác, người có được một khái niệm rõ ràng về Đấng Tạo Hóa. Trong những sức mạnh của thiên nhiên, trong thế giới khoáng sản và động vật, và trong mọi loài cây, bụi rậm và hoa, người nhìn thấy được những khải thị về sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời; và khi người tìm cách học nhiều hơn nữa, thì những hiểu biết của người về Đức Chúa Trời và tình yêu thương của người dành cho Ngài liên tục tăng trưởng.

          Sự khôn ngoan được soi dẫn một cách thiêng liêng của Sa-lô-môn được bày tỏ trong những bài hát ngợi khen và nhiều câu châm ngôn. “Người nói ba ngàn câu châm ngôn, và làm một ngàn năm trăm bài thơ. Người luận về cây cối, từ cây bá hương của Li-ban cho đến chùm kinh giới mọc ra nơi vách; người cũng có luận về loài vật, chim, loài côn trùng và cá.” 1 Các-vua 4: 32, 33.

          Trong những cầu châm ngôn của Sa-lô-môn là đại cương những nguyên tắc về đời sống thánh khiết và những nỗ lực thanh cao những nguyên tắc xuất phát từ thiên đàng dẫn đến sự tin kính, những nguyên tắc cai quản mọi hành động của cuộc sống. Chính là qua hành động phổ biến rộng rãi những nguyên tắc này và qua việc nhận biết Đức Chúa Trời là Đấng mà tất cả sự ngợi khen và vinh hiển đều thuộc về Ngài, đã khiến cho thời kỳ đầu trị vì của Sa-lô-môn là giai đoạn mà đạo đức được đề cao song song với sự phồn vinh về của cải.

          Người viết, “Người nào tìm đặng sự khôn ngoan, và được sự thông sáng, có phước thay! Vì thà được nó hơn là được tiền bạc, hoa lợi nó sanh ra tốt hơn vàng ròng. Sự khôn ngoan quí báu hơn châu ngọc, chẳng một bửu vật nào con ưa thích mà sánh kịp nó được. Tay hữu nó cầm sự trường thọ, còn trong tay tả, có sự giàu có và vinh hiển. Các nẻo nó vốn là nẻo khoái lạc, và các lối nó cả đều bình an. Nó là cây sự sống cho ai nắm lấy nó; người nào cầm giữ nó đều được phước hạnh.” Châm-ngôn 3: 13-18.

          “Sự khôn ngoan là điều cần nhứt; vậy, khá cầu lấy sự khôn ngoan.” Châm-ngôn 4: 7. “Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là khởi đầu sự khôn ngoan.” Thi-thiên 111: 10. “Sự kính sợ Đức Giê-hô-va, ấy là ghét điều ác, ta ghét sự kiêu ngạo, xấc xược, con đường ác và miệng gian tà.” Châm-ngôn 8: 13.

          Ôi, giá như trong những năm sau đó Sa-lô-môn đã nghe theo những lời khôn ngoan tuyệt vời này! Ôi, giá như ông người đã tuyên bố rằng, “Môi người khôn ngoan rải sự tri thức ra” (Châm-ngôn 15: 7), và chính bản thân ông đã dạy cho các vua trên thế gian phải dâng cho Vua của muôn vua sự ngợi khen mà họ mong muốn dâng lên cho người cầm quyền trên đất đã không bao giờ giành lấy cho mình sự vinh hiển chỉ duy thuộc về Đức Chúa Trời bằng môi miệng ương ngạnh, trong sự kiêu ngạo và ngu muội.

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com