Trong suốt thời trị vì của Sa-lô-môn Đức Giê-hô-va đã hiện ra cùng ông hai lần với những tán thành và khuyên bảo trong sự hiện thấy ban đêm tại Ga-ba-ôn, khi lời hứa về sự khôn ngoan, giàu sang và tôn trọng đi kèm với lời răn bảo phải duy trì sự khiêm nhường và lòng vâng phục; và sau lễ dâng hiến đền thờ, khi Đức Giê-hô-va một lần nữa kêu gọi ông hãy trung tín. Những lời răn bảo rõ ràng, những lời hứa tuyệt vời được ban cho Sa-lô-môn; tuy nhiên có lời ghi chép về ông người mà trong những hoàn cảnh, trong bản tánh và trong cuộc sống dường như rất thích hợp để nghe theo mệnh lệnh và đáp ứng sự mong đợi của thiên đàng rằng: “Người không vâng theo lịnh của Đức Giê-hô-va.” “Lòng người trở bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã hai lần hiện đến cùng người, phán bảo người rằng chớ theo các thần khác.” 1 Các-vua 11: 9, 10. Và người hoàn toàn bội đạo, lòng mình đã chai cứng trong sự vi phạm đến nỗi trường hợp của người gần như hoàn toàn tuyệt vọng.

         Từ niềm vui của sự thông công thiên thượng, Sa-lô-môn đã quay đi để tìm sự thỏa mãn trong những sự vui thú của cảm giác. Ông nói về kinh nghiệm này:

       “Ta làm những công việc cả thể; ta cất nhà cho mình, trồng vườn nho mình, lập cho mình vườn cây trái và vườn hoa. Ta cũng thâu chứa bạc vàng, và những vật báu của các vua, các tỉnh. Ta lo sắm cho mình những con hát trai và gái, cùng sự khoái lạc của con trai loài người, tức là nhiều vợ và hầu. Như vậy ta trở nên cao trọng hơn hết thảy những người ở trước ta tại Giê-ru-sa-lem . 

       “Ta chẳng từ điều gì mắt mình ao ước, cũng chẳng cấm điều gì lòng mình ưa thích; vì lòng ta vui vẻ vì mọi công lao của ta. Đoạn ta xem xét các công việc tay mình đã làm, và sự lao khổ mình đã chịu để làm nó; kìa, mọi điều đó là sự hư không và theo luồng gió thổi, chẳng có ích lợi gì hết dưới mặt trời.

        “Ta bèn xây lại đặng xem xét sự khôn ngoan, sự ngu dại và sự điên cuồng; vì người nào đến sau vua sẽ có thể làm gì? Bất quá làm điều người khác đã làm từ lâu rồi. Ta ghét đời sống. Ta cũng ghét mọi công lao ta đã làm ở dưới mặt trời.” Truyền-đạo 2: 14-18.

        Bằng chính kinh nghiệm cay đắng của mình, Sa-lô-môn đã học được về sự trống rỗng của một đời sống mà chỉ tìm kiếm những điều cao sang nhất trong những vật chất của thế gian. Người đã dựng những bàn thờ cho các thần của dân ngoại, để rồi chỉ nhận ra rằng lời hứa đem lại sự ngơi nghỉ cho tâm hồn của các thần ấy thật là vô nghĩa làm sao. Những tư tưởng ảm đạm và quấy nhiễu tâm hồn đã làm ông ngày đêm phiền muộn. Đối với ông không còn nữa bất kỳ niềm vui nào của cuộc sống hoặc sự bình an của tâm hồn, và tương lai thì tăm tối với sự tuyệt vọng.

       Tuy nhiên Đức Giê-hô-va đã không từ bỏ ông. Bằng những sứ điệp quở trách và bởi những sự đoán phạt nghiêm khắc, Ngài tìm cách đánh thức nhà vua thấy rõ sự phạm tội của đường lối người. Ngài đã rút lại sự bảo bọc che chở và cho phép những kẻ thù quấy phá và làm suy yếu vương quốc. “Vậy, Đức Giê-hô-va khiến dấy lên một kẻ thù nghịch cùng Sa-lô-môn, là Ha-đát, người Ê-đôm. Đức Chúa Trời lại khiến dấy lên một kẻ thù nghịch khác, là Rê-xôn làm đầu bọn đó,” “người cai trị nước Sy-ri, và ghen ghét Y-sơ-ra-ên.” Và “Giê-rô-bô-am  tôi tớ của Sa-lô-môn,” “là một người mạnh dạn,” “cũng dấy nghịch với người.” 1 Các-vua 11: 14-28. Cuối cùng, qua một đấng tiên tri, Đức Giê-hô-va đã truyền đến cho Sa-lô-môn một sứ điệp rất sửng sốt: “Bởi vì ngươi đã làm điều này, không giữ giao ước và luật pháp Ta truyền cho ngươi, nên Ta chắc sẽ đoạt lấy nước khỏi ngươi, cho kẻ tôi tớ ngươi. Song vì cớ Đa-vít, cha ngươi, Ta sẽ chẳng làm điều đó trong đời ngươi. Ta sẽ đoạt lấy nước khỏi tay con trai ngươi.” Câu 11, 12.

         Thức tỉnh như là sau một giấc mơ bởi lời phán xét đã được tuyên bố nghịch cùng người và nhà người, Sa-lô-môn với lương tâm được làm mới lại đã bắt đầu nhìn thấy sự ngu xuẩn của mình trong ánh sáng thật sự của nó. Trong tinh thần uốn nắn, với tâm trí và thân thể yếu ớt, ông mệt mỏi và khao khát quay đi khỏi những hồ nứt ra của thế gian, để một lần nữa uống nơi nguồn sự sống. Đối với ông thì cuối cùng sự trừng phạt đau khổ cũng đã hoàn thành mục đích của nó. Từ rất lâu ông đã lo lắng bởi nỗi sợ hãi về sự hủy hoại hoàn toàn vì không thể xây bỏ khỏi sự ngu xuẩn; nhưng giờ đây ông nhận ra một tia hy vọng trong sứ điệp đã ban cho mình. Đức Chúa Trời đã không hoàn toàn dứt bỏ ông, nhưng sẵn sàng giải cứu ông khỏi vòng kìm hãm mà còn khủng khiếp hơn là mộ phần, và khỏi những điều mà ông không có khả năng để giải cứu bản thân mình.

       Với lòng biết ơn, Sa-lô-môn đã cảm tạ quyền năng và sự yêu thương nhân từ của “Đấng cao hơn nữa” (Truyền-đạo 5: 8); với lòng ăn năn, người bắt đầu quay bước chân mình trở lại, hướng về nơi chốn cao thượng của sự trong sạch và thánh khiết, nơi mà người đã sa ngã khỏi. Người đã không bao giờ hy vọng có thể trốn thoát khỏi những hậu quả tai hại của tội lỗi, người chưa hề giải thoát tâm trí khỏi tất cả những ký ức về đường lối nuông chiều bản thân mà mình đã từng đeo đuổi, nhưng người sẽ nỗ lực hết sức để khuyên răn những người khác khỏi việc theo sau điều ngu xuẩn. Người sẽ hạ mình xưng ra những sai lầm của đường lối mình và cất cao giọng cảnh báo kẻo những người khác cũng bị lạc mất một cách không thể cứu vãn bởi những ảnh hưởng xấu xa mà người đã gây ra.

        Người thật sự ăn năn sẽ không lãng quên những tội lỗi trong quá khứ của mình. Vừa khi người tìm được sự bình an, người sẽ không trưởng thành mà không quan tâm đến những lỗi lầm mà mình đã phạm phải. Người nghĩ đến những ai đã bị dẫn đưa vào sự gian ác bởi đường lối của mình và cố gắng trong mọi cách để dẫn dắt họ trở về con đường chân thật. Càng bước vào ánh sáng rõ ràng hơn chừng nào thì người càng khao khát mãnh liệt hơn trong việc đưa bước chân của những kẻ khác vào đường ngay. Người không che đậy đường lối ương ngạnh của mình, không coi nhẹ những điều sai trái của mình, nhưng sẽ giơ cao dấu hiệu nguy hiểm, để cảnh báo những người khác.

       Sa-lô-môn thừa nhận rằng, “lòng loài người đầy dẫy sự hung ác, và sự điên cuồng choán trong lòng họ.” Truyền-đạo 9: 3. Và một lần nữa người tuyên bố rằng, “Bởi chẳng thi hành ngay án phạt những việc ác, nên lòng con loài người chuyên làm điều ác. Vì kẻ có tội làm ác một trăm lần vẫn được trường thọ; dầu vậy, ta biết rằng kẻ kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời, sau rốt ắt được phước. Nhưng kẻ ác sẽ chẳng được phước; cũng sẽ không được sống lâu, vì đời nó giống như bóng qua; ấy tại nó không kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời.” Truyền-đạo 8: 11-13.

         Bởi Thần Linh soi dẫn nhà vua đã ghi chép lại lịch sử những năm lãng phí của cuộc đời ông với những bài học cảnh tỉnh của chúng cho những thế hệ mai sau. Và do vậy, mặc dầu dân sự người đã gặt lấy những thu hoạch của sự gian ác từ những hạt giống mà người đã gieo, sự nghiệp của cả đời người đã không hoàn toàn mất đi. Trong những năm sau của cuộc đời mình, với sự nhu mì và hạ mình vua Sa-lô-môn đã “dạy tri thức cho dân sự; người đã cân nhắc, tra soát, và sắp đặt thứ tự nhiều câu châm ngôn.” Người đã “chuyên lo tìm kiếm những câu luận tốt đẹp; và các lời đã viết ra đều là chánh trực và chân thật.” “Lời của người khôn ngoan giống như đót; sắp chọn các câu châm ngôn khác nào đinh đóng chặt: Nó do một đấng chăn chiên mà truyền ra. Lại, hỡi con, hãy chịu dạy bởi những lời này.” Truyền-đạo 12: 9-12. Người đã viết, “Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết này: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi. Vì Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến nỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy.” Câu 13, 14.

        Những ghi chép về sau của Sa-lô-môn bày tỏ rằng khi người càng lúc càng nhận ra nhiều hơn sự gian ác của đường lối mình, người đã đặc biệt chú ý cảnh tỉnh những người trẻ tuổi đề phòng rơi vào những sự sai lầm mà đã khiến người lãng phí làm hư không những ân tứ quí báu nhất của thiên đàng. Với sự đau khổ và xấu hổ người đã xưng nhận rằng trong thời kỳ trưởng thành quan trọng nhất, khi mà lẽ ra người nên tìm kiếm nơi Đức Chúa Trời sự yên ủi, sự nương tựa, và sự sống của mình, thì người lại xây khỏi ánh sáng của thiên đàng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, và đặt hình tượng vào vị trí thờ phượng của Đức Giê-hô-va. Và giờ đây, sau khi đã học thấy được sự dại dột của một đời sống như vậy qua những kinh nghiệm đau buồn, nỗi khao khát của người là cứu những người khác đừng bước vào kinh nghiệm cay đắng mà mình đã trải qua.

        Với nỗi lòng thống thiết người đã viết về những đặc ân và bổn phận cho giới trẻ trong sự phục vụ Đức Chúa Trời:

      “Ánh sáng thật là êm dịu; con mắt thấy mặt trời lấy làm vui thích. Nếu một người được sống lâu năm, thì khá vui vẻ trong trọn các năm ấy; song cũng chớ quên những ngày tối tăm, vì những ngày ấy nhiều. Phàm việc gì xảy đến đều là sự hư không. Hỡi kẻ trẻ kia, hãy vui mừng trong buổi thiếu niên, khá đem lòng hớn hở trong khi còn thơ ấu, hãy đi theo đường lối lòng mình muốn, và nhìn xem sự mắt mình ưa thích, những phải biết rằng vì mọi việc ấy, Đức Chúa Trời sẽ đòi ngươi đến mà đoán xét. Vậy, khá giải sầu khỏi lòng ngươi, vất cất điều tai hại khỏi xác thịt ngươi; vì lúc thiếu niên và thì xuân xanh là sự hư không mà thôi.” Truyền-đạo 11: 7-10.

        ​    “Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi,

        ​    Trước khi những ngày gian nan chưa đến,

        ​    Trước khi những năm tới

        ​    Mà ngươi nói rằng: Ta không lấy làm vui lòng;

        ​    “Trước khi ánh sáng mặt trời,

        ​    Mặt trăng,

        ​    Và các ngôi sao

        ​    Chưa tối tăm,

        ​    Và mây chưa lại tuôn đến sau cơn mưa;

        ​    “Trong ngày ấy kẻ giữ nhà run rẩy,

        ​    Những người mạnh sức cong khom,

        ​    Kẻ xay cối ngừng lại bởi vì số ít,

        ​    Những kẻ trông xem qua cửa sổ đã làng mắt,

        ​    Hai cánh cửa bên đường đóng lại,

        ​    “Và tiếng xay mỏn lần;

        ​    Lúc ấy người ta nghe tiếng chim kêu bên chờ dậy,

        ​    Và tiếng con gái hát đều hạ hơi;

        ​    “Lại người ta sợ sệt mà lên cao,

        ​    Và hãi hùng lúc đi đường;

        ​    “Lúc ấy cây hạnh trổ bông,

        ​    Cào cào trở nên nặng,

        ​    Và sự ao ước chẳng còn nữa;

        ​    “Vì bấy giờ người đi đến nơi ở đời đời của mình,

        ​    Còn những kẻ tang chế đều đi vòng quanh các đường phố:

        ​    “Lại hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt,

        ​    Và chén vàng bể,

        ​    Trước khi vò vỡ ra bên suối,

        ​    Và bánh xe gãy ra trên giếng;

        ​    Và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ,

        ​    Và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời,

        ​    Là Đấng đã ban nó.”

        ​    Tryền-đạo 12: 1-7.

         Đời sống của Sa-lô-môn thì đầy những lời cảnh tỉnh không chỉ cho các thanh niên, mà cũng cho những ai trưởng thành và những ai đang đi xuống ngọn đồi của cuộc sống và đối diện với mặt trời của phía tây. Chúng ta thấy và nghe về sự lung lay của giới trẻ, họ dao động giữa cái đúng và cái sai, và dòng cảm xúc xấu xa mạnh mẽ tỏ ra quá mạnh đối với họ. Trong những năm trưởng thành hơn ấy, chúng ta không nhìn về sự lung lay và thiếu trung tín này; chúng ta kỳ vọng một bản tánh sẽ được thiết lập, những nguyên tắc sẽ được ăn sâu một cách vững chắc. Những điều này không phải lúc nào cũng đã xảy ra như vậy. Khi Sa-lô-môn lẽ ra nên có một bản tánh như là một cây sồi cứng cáp, thì ông đã sa ngã khỏi sự kiên định của mình dưới quyền lực của sự cám dỗ. Khi sức mạnh của ông lẽ ra phải là mạnh mẽ nhất, thì ông lại được thấy là yếu đuối nhất.

        Từ những ví dụ như vậy chúng ta học được rằng trong sự thức canh và cầu nguyện là sự an toàn duy nhất cho cả người trẻ lẫn người già. Sự an toàn không nằm trong vị trí cao trọng và những đặc ân lớn lao. Một người có thể nhiều năm vui hưởng kinh nghiệm của một Cơ Đốc nhân chân thật, nhưng vẫn bị phơi bày ra trước những sự tấn công của Sa-tan. Trong cuộc chiến với những tội lỗi ở bên trong và những cám dỗ ở bên ngoài, thì ngay cả một Sa-lô-môn khôn ngoan và quyền lực cũng bị đánh bại. Sự thất bại của người dạy dỗ chúng ta rằng, bất kể một người có những năng lực trí óc như thế nào và cho dù người có phục vụ Đức Chúa Trời một cách trung tín trong quá khứ như thế nào đi chăng nữa, thì người chẳng nào giờ có thể an toàn tin tưởng vào sự khôn ngoan và toàn vẹn của chính mình.

          Trong mọi thời đại và trong mọi nơi, nền tảng và khuôn mẫu chân thật để xây dựng bản tánh thì luôn giống nhau. Luật pháp thiêng liêng, “Ngươi phải hết lòng . . . kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi; và yêu kẻ lân cận như mình,” nguyên tắc vĩ đại đã được bày tỏ trong bản tánh và đời sống của Đấng Cứu Chuộc của chúng ta, là nền móng bảo đảm duy nhất, là sự hướng dẫn chắc chắn duy nhất. Lu-ca 10: 27. “Ngày giờ của ngươi sẽ được sự bền vững, sự giải cứu dư dật, sự khôn ngoan, sự thông biết, sự kính sợ Đức Giê-hô-va sẽ là vật châu báu của ngươi.” sự khôn ngoan và thông biết mà chỉ duy Lời của Đức Chúa Trời mới có thể truyền đạt lại. Ê-sai 33: 6.

          Đó là sự thật ngày hôm nay, cũng thật như là khi những lời sau đã được phán cho dân Y-sơ-ra-ên về việc vâng theo những điều răn của Ngài: “Vì ấy là sự khôn ngoan và sự thông sáng của các ngươi trước mặt các dân tộc.” Phục-truyền-luật-lệ-ký 4: 6. Đây là sự bảo vệ duy nhất cho tính chính trực của cá nhân, cho sự tinh khiết của gia đình, cho sự lớn mạnh của xã hội hay là cho sự ổn định của đất nước. Ở giữa tất cả những sự rắc rối, những mối nguy hiểm và những tuyên bố mâu thuẫn của cuộc sống, điều luật an toàn và chắc chắn duy nhất đó là làm theo những gì mà Đức Chúa Trời đã phán bảo. “Giềng mối của Đức Giê-hô-va là ngay thẳng,” và “kẻ nào làm các điều ấy sẽ không hề rúng động.” Thi-thiên 19: 8; 15: 5.

         Những ai nghe theo lời cảnh báo về sự bội đạo của Sa-lô-môn sẽ tránh xa khỏi sự gần gũi đầu tiên của những tội lỗi mà đã chế ngự người. Chỉ duy việc vâng theo những yêu cầu của thiên đàng mới giữ một người khỏi sự bội đạo. Đức Chúa Trời đã ban cho con người ánh sáng lớn và rất nhiều ơn phước; nhưng trừ khi ánh sáng này cùng những ơn phước này được chấp nhận, chúng cũng không che chở khỏi sự bất tuân và bội đạo. Khi những người mà đã được Đức Chúa Trời đưa lên những vị trí tin tưởng cao trọng xây khỏi Ngài để dựa vào sự khôn ngoan của con người, thì ánh sáng của họ sẽ trở nên tối tăm. Những năng lực mà họ đã được giao phó sẽ trở nên một cạm bẫy.

         Cho đến khi sự mâu thuẫn chấm dứt, sẽ luôn có những người rời xa khỏi Đức Chúa Trời. Sa-tan sẽ tạo ra những hoàn cảnh mà trừ khi chúng ta được gìn giữ bởi quyền năng thiên thượng, chúng ta sẽ hầu như trong một cách vô hình làm yếu đuối nhữn thành trì của linh hồn. Chúng ta cần phải hỏi ở mỗi bước rằng, “Đây có phải là đường lối của Đức Chúa Trời không?” Miễn là còn sống, là cần phải canh chừng những cảm xúc và những đam mê với một mục đích kiên định. Chúng ta sẽ chẳng có một giây phút nào an toàn trừ khi chúng ta nương cậy nơi Đức Chúa Trời, đời sống được che giấu với Đấng Christ. Sự thức canh và cầu nguyện là những điều bảo vệ cho sự tinh khiết.

         Tất cả những ai bước vào Thành của Đức Chúa Trời sẽ bước qua cánh cổng hẹp bởi sự nỗ lực hết mình; bởi “kẻ ô uế. không hề được vào thành.” Khải-huyền 21: 27. Nhưng không một người sa ngã nào cần thiết phải tuyệt vọng. Những người lớn tuổi, một thời đã được Đức Chúa Trời tôn trọng, có thể đã làm ô uế linh hồn của họ, đã hy sinh đức hạnh trên bàn thờ của sự dâm ô; nhưng nếu họ ăn năn, từ bỏ tội lỗi, và trở về cùng Đức Chúa Trời, thì vẫn còn có hy vọng cho họ. Đấng đã phán rằng, “Khá giữ trung tín cho đến chết, rồi Ta sẽ ban cho ngươi mão triều thiên của sự sống,” cũng ban cho lời mời gọi, “Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, vì Ngài tha thứ dồi dào.” Khải-huyền 2: 10; Ê-sai 55: 7. Đức Chúa Trời ghét tội lỗi, nhưng Ngài yêu tội nhân. Chúa đã tuyên bố, “Ta sẽ chữa lành sự bội nghịch của chúng nó. Ta sẽ lấy lòng tốt yêu chúng nó.” Ô-sê 14: 4.

         Sự ăn năn của Sa-lô-môn là chân thật; nhưng sự thiệt hại mà gương xấu về những điều tội lỗi người đã làm thì không thể xóa bỏ. Trong suốt sự bội đạo của người, có những người trong vương quốc của ông vẫn giữ niềm tin của mình, vẫn duy trì sự tinh khiết và trung thành của họ. Nhưng nhiều người đã bị lạc lối; và quyền lực của ma quỉ đã bắt đầu hoạt động bằng cách giới thiệu sự thờ hình tượng cùng những thói quen của thế gian mà không dễ dàng gì để ngăn chặn lại bởi vị vua ăn năn. Ảnh hưởng tốt của người đã yếu hẳn đi. Nhiều người do dự để đặt trọn niềm tin nơi sự lãnh đạo của người. Mặc dù nhà vua đã xưng tội của mình và đã viết lại sự dại dột cùng sự ăn năn của mình cho lợi ích của những thế hệ sau, người không bao giờ hy vọng rằng mình có thể hủy diệt hoàn toàn được ảnh hưởng xấu xa của những hành động sai trái của mình. Khuyến khích bởi sự bội đạo của người, nhiều người đã tiếp tục làm điều ác và chỉ điều ác mà thôi. Và trong đường lối đi xuống của những lãnh đạo theo sau người, chúng ta có thể truy ra ảnh hưởng đáng buồn của việc bán rẻ những khả năng mà Đức Chúa Trời đã ban cho người.

        Trong nỗi đau đớn cay đắng khi ngẫm nghĩ về sự gian ác của đường lối mình, Sa-lô-môn buộc phải thốt lên rằng, “Sự khôn ngoan hơn đồ binh khí; nhưng chỉ một người có tội phá hủy được nhiều sự lành.” “Có một tai nạn ta đã thấy ở dưới mặt trời, như một sự lỗi lầm do quan trưởng phạm: Ấy là kẻ ngu muội được đặt ở nơi cao.”

         “Con ruồi chết làm cho thúi dầu thơm của thợ hòa hương; cũng vậy, một chút điên dại làm nhẹ danh một người khôn ngoan sang trọng.” Truyền-đạo 9: 18; 10: 5, 6, 1. Giữa những bài học được dạy từ cuộc đời của Sa-lô-môn, không có điều nào được làm nổi bật hơn là quyền lực ảnh hưởng của cái thiện hoặc ác. Cho dù phạm vi của chúng ta có chật hẹp như thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn có sự ảnh hưởng cho niềm hạnh phúc hoặc sự đau khổ. Ngoài sự nhận thức hay tầm kiểm soát của chúng ta, nó kể lại cho người khác trong ơn phước hoặc lời rủa sả. Nó có thể nặng trĩu cảnh ảm đạm của sự bất mãn và ích kỷ, hay độc hại với vết nhơ chết người của một vài tội lỗi ấp ủ nào; hoặc nó có thể được tích nạp với quyền lực ban cho sự sống của đức tin, sự can đảm, cùng hy vọng và tỏa mùi hương của tình yêu thương. Nhưng chắc chắn nó sẽ có hiệu lực của điều thiện hoặc điều ác.

         Việc ảnh hưởng của chúng ta có thể trở nên một mùi vị của sự chết là một tư tưởng đáng sợ, tuy nhiên điều đó là có thể xảy ra. Một linh hồn bị làm cho lầm đường lạc lối, đánh mất niềm hạnh phúc vĩnh hằng nào ai tính được sự mất mát! Tuy vậy một hành động hấp tấp, một lời nói thiếu suy nghĩ về phía chúng ta có thể cho ra một ảnh hưởng sâu sắc trên đời sống của một người khác mà nó hóa ra là sự hư mất linh hồn của người đó. Một vết nhơ trên bản tánh có thể xua nhiều người rời xa khỏi Đấng Christ.

         Như một hạt giống được gieo sản sinh một mùa thu hoạch, và mùa thu hoạch này đến phiên được gieo, thì sự thu hoạch được tăng lên gấp bội. Nguyên tắc này là thật trong quan hệ của chúng ta với những người khác. Mọi hành động, mọi lời nói là một hạt giống mà sẽ sanh trái. Mọi hành động của sự tử tế có suy nghĩ, của sự vâng lời, của sự quên mình, sẽ tái sinh chính nó trong những người khác, và qua họ sẽ đến với những người khác nữa. Do đó mọi hành động của sự ganh tị, hiểm độc hoặc bất đồng là một hạt giống mà sẽ nảy sinh trong một “rễ đắng” mà bởi đó nhiều người sẽ bị ô uế. Hê-bơ-rơ 12: 15. Và “nhiều” chất độc thì hậu quả của nó còn lớn hơn biết bao nhiêu! Như vậy sự gieo điều thiện và điều ác tiếp tục theo thời gian và mãi mãi!

 

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com