Được đặt lên ngai bởi mười chi phái của Y-sơ-ra-ên mà đã nổi loạn chống lại nhà Đa-vít, Giê-rô-bô-am, tôi tớ trước đó của vua Sa-lô-môn, ở trong một vị trí dẫn đến những cuộc phục hưng khôn ngoan trong cả những vấn đề ngoài đời lẫn tôn giáo. Dưới sự thống trị của vua Sa-lô-môn, ông đã cho thấy một khả năng phán đoán đúng đắn; và kiến thức mà ông có được trong những năm tháng phục vụ tận trung đã làm cho ông thích hợp để lãnh đạo với sự suy xét khôn ngoan. Nhưng Giê-rô-bô-am đã thất bại trong việc chọn Đức Chúa Trời làm nơi tin cậy của mình.

        Nỗi sợ lớn nhất của Giê-rô-bô-am đó là một lúc nào đó trong tương lai, những tấm lòng của các thần dân ông sẽ bị lôi kéo bởi vị lãnh đạo chiếm hữu ngai Đa-vít. Ông đã lý luận rằng nếu mười chi phải được cho phép viếng thăm thường xuyên trung tâm cổ xưa của đất nước Giu-đa, nơi mà những nghi lễ của đền thờ vẫn được thực hiện như trong những năm tháng trị vì của vua Sa-lô-môn, thì nhiều người có thể cảm thấy có ý nối lại sự trung thành của họ với chính quyền đặt trung tâm tại Giê-ru-sa-lem. Tham hỏi ý kiến của những cố vấn của mình, Giê-rô-bô-am đã quyết định một nước bài táo bạo để làm giảm đi, càng nhiều càng tốt, khả năng của một cuộc nổi loạn khỏi sự trị vì của ông. Ông sẽ thực hiện điều này bằng cách tạo ra trong vòng những biên giới của vương quốc mới hình thành của mình hai trung tâm thờ phượng, một ở Bê-tên và một ở Đan. Trong những chỗ này, mười chi phái sẽ được mời gọi để nhóm họp thờ phượng Đức Chúa Trời, thay vì tại Giê-ru-sa-lem.

        Trong lúc sắp đặt sự chuyển giao này, Giê-rô-bô-am đã nghĩ đến việc lôi cuốn trí tưởng tượng của những người Y-sơ-ra-ên bằng cách đặt trước mặt họ một vài biểu trưng có thể nhìn thấy để tượng trưng cho sự hiện diện của một Đức Chúa Trời không thể trông thấy được. Do đó ông đã sai làm hai tượng bò con vàng và đặt chúng bên trong những miếu thờ tại những trung tâm thờ phượng đã được chỉ định. Trong nỗ lực để biểu trưng Đức Chúa Trời này, Giê-rô-bô-am đã vi phạm mạng lệnh rõ ràng của Đức Giê-hô-va: “Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình. Ngươi chớ quì lạy trước các hình tượng đó, và cũng đừng hầu việc chúng nó.” Xuất-ê-díp-tô-ký 20: 4, 5.

         Giê-rô-bô-am rất khao khát mãnh liệt để giữ mười chi phái cách xa khỏi Giê-ru-sa-lem đến nỗi ông đã không còn nhìn thấy sự yếu đuối cơ bản của kế hoạch của mình. Ông đã không cân nhắc đến mối hiểm họa lớn mà ông đang đưa dân Y-sơ-ra-ên vào bằng cách dựng trước họ biểu tượng sùng bái về thần thánh mà các tổ phụ của họ đã quá quen thuộc trong suốt những thế kỷ nô lệ tại Ê-díp-tô. Sự cư ngụ mới đây của Giê-rô-bô-am ở Ê-díp-tô lẽ ra nên dạy dỗ ông về sự điên rồ của việc đặt trước dân sự những biểu trưng ngoại đạo như vậy. Nhưng mục đích đã định nhằm thuyết phục mười chi phái phía bắc từ bỏ những chuyến viếng thăm hằng năm đến Thành Thánh đã khiến ông đã làm theo phương sách khinh suất nhất. Ông cố thuyết phục, “Các ngươi đi lên Giê-ru-sa-lem thật khó thay! Hỡi Y-sơ-ra-ên! Này là các thần ngươi, đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô.” 1 Các-vua 12: 28. Thế là họ được mời mọc để cúi quỳ xuống trước những hình tượng bằng vàng và chấp nhận những nghi thức thờ phượng kỳ lạ.

         Nhà vua cố gắng thuyết phục những người Lê-vi mà một số họ đang sinh sống trong địa hạt của ông hãy hầu việc như là những thầy tế lễ của những miếu thờ vừa mới được dựng tại Bê-tên và Đan; nhưng ông đã gặp thất bại trong nỗ lực này. Do đó mà ông buộc phải cất nhắc một số người “trong  vòng dân chúng” lập làm thành tế lễ. Lo lắng trước viễn cảnh, rất nhiều người trung tín, bao gồm một số lớn những người Lê-vi, đã bỏ trốn đến Giê-ru-sa-lem, nơi mà họ có thể thờ phượng hòa hợp với những luật lệ thiêng liêng.

         Giê-rô-bô-am “lại định lập trong tuần tháng tám ngày rằm, một lễ giống như lễ người ta thường dự trong xứ Giu-đa, và người dâng các của lễ trên bàn thờ. Người cũng làm như vậy tại Bê-tên, tế lễ cho hai bò con mà người đã làm nên; lại để tại Bê-tên những thầy tế lễ của các nơi cao mà người đã cất.” Câu 32.

        Sự liều lĩnh coi thường Đức Chúa Trời của nhà vua trong việc dẹp sang một bên những thể chế đã được Ngài lập đã không bị để cho trôi qua mà không bị quở trách. Ngay lúc ông đang hành lễ và xông hương để hiến dâng bàn thờ kỳ lạ mà ông đã dựng lên tại Bê-tên, tại đó xuất hiện trước một người của Đức Chúa Trời đến từ nước Giu-đa, đã được phái đi để lên án sự mạo muội của ông trong việc giới thiệu những nghi thức thờ phượng mới mẽ. Vị tiên tri “quở trách bàn thờ mà nói rằng: Hỡi bàn thờ, bàn thờ! Đức Giê-hô-va phán như vầy: Một đứa con trai sẽ sanh ra cho nhà Đa-vít, tên nó là Giô-si-a. Nó sẽ dâng trên mầy những thầy tế lễ của các nơi cao, là người xông hương trên mầy, và người ta sẽ thiêu trên mầy hài cốt của người chết.

        “Trong ngày đó, thầy tiên tri tỏ một dấu lạ, rằng: Nầy là dấu lạ mà Đức Giê-hô-va đã phán: Bàn thờ sẽ nứt, tro trên bàn thờ sẽ đổ xuống đất.” Ngay lập tức bàn thờ “nứt ra, và tro ở trên đổ xuống, y như dấu lạ mà người của Đức Chúa Trời đã vâng mạng Đức Giê-hô-va tỏ ra.” 1 Các-vua 13: 2, 3, 5.

         Nhìn thấy điều ấy, Giê-rô-bô-am chứa đầy tinh thần thách thức chống lại Đức Chúa Trời và toan ngăn giữ người đã bày tỏ sứ điệp. Trong cơn giận dữ “người giơ tay ra trên bàn thờ” và kêu lớn rằng,  “Hãy bắt nó đi.” Hành động hung hăng của ông đã vấp phải sự quở trách mau lẹ. Cánh tay giơ ra để nghịch lại sứ giả của Đức Giê-hô-va bất thình lình đã trở nên bất lực và khô lại, và không thể co vào được.

        Quá khiếp hãi, nhà vua xin vị tiên tri hãy cầu thay với Đức Chúa Trời giùm mình. Ông nài nỉ, “Xin hãy nài xin Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi và cầu nguyện cho ta, hầu cho tay ta được lại như cũ. Người của Đức Chúa Trời cầu khẩn Đức Giê-hô-va, thì tay vua bèn co vào được, trở lại y như trước.” Câu 4, 6.

         Vô ích thay nỗ lực của Giê-rô-bô-am để làm lẽ hiến dâng cách trang trọng một bàn thờ kỳ lạ, kính trọng những gì dẫn đến sự thiếu kính trọng việc thờ phượng Đức Giê-hô-va tại đền thờ ở Giê-ru-sa-lem. Qua sứ điệp của vị tiên tri, lẽ ra vị vua của Y-sơ-ra-ên nên ăn năn và từ bỏ những ý định tội lỗi của mình mà đang hướng dân sự khỏi sự thờ phượng chân thật dành cho Đức Chúa Trời. Nhưng ông đã cứng lòng và kiên quyết đi theo đường lối mà mình đã chọn.

        Vào thời điểm lễ hội tại Bê-tên, những tấm lòng của Y-sơ-ra-ên vẫn chưa hoàn toàn chai cứng. Nhiều người được cảm động bởi ảnh hưởng của Đức Thánh Linh. Đức Giê-hô-va đã trù tính rằng những ai đang thực hiện những bước nhanh chóng trong sự bội đạo cần phải bị quở trách trước khi quá trễ. Ngài đã sai sứ giả của Ngài làm gián đoạn nghi thức thờ hình tượng và bày tỏ cho nhà vua cùng dân sự hậu quả của sự bội đạo này sẽ là gì. Việc bàn thờ bị nứt ra là một dấu hiệu về sự không hài lòng của Đức Chúa Trời trước hành động gớm ghiếc đang được thực hiện trong Y-sơ-ra-ên.

        Đức Giê-hô-va tìm kiếm để cứu vớt, chớ không phải để hủy diệt. Ngài vui thích trong việc giải cứu những tội nhân. “Thật như Ta hằng sống, Ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui.” Ê-xê-chi-ên 33: 11. Bởi những lời cảnh cáo và khẩn nài, Ngài kêu gọi những người ương ngạnh hãy ngưng sự làm ác của họ và quay trở lại cùng Ngài và được sống. Ngài ban cho những sứ giả được chọn lựa của Ngài một sự dạn dĩ thánh thiện, để những ai nghe có thể kính sợ và dẫn đến sự ăn năn. Người của Đức Chúa Trời đã quở trách nhà vua một cách kiên quyết làm sao! Và sự kiên quyết nào là cần thiết. Đức Giê-hô-va đã ban cho người tôi tớ của Ngài sự dũng cảm, nhằm để lại một dấu ấn không phai trên những người nghe. Những sứ giả của Chúa không bao giờ phải sợ hãi khi ở trước mặt con người, nhưng phải đứng một cách không nao núng cho điều thiện. Miễn là họ đặt sự tin tưởng của mình nơi Đức Chúa Trời, họ không cần phải sợ hãi; bởi Ngài, Đấng đã giao nhiệm vụ cho họ, cũng sẽ ban cho họ sự đảm bảo về sự quang phòng che chở của Ngài.

        Sau khi bày tỏ sứ điệp của mình, lúc vị tiên tri chuẩn bị quay trở về thì Giê-rô-bô-am nói với người, “Ngươi hãy về cung với ta đặng bổ sức lại, và ta sẽ dâng cho ngươi một lễ vật.” Vị tiên tri đã trả lời, “Dẫu vua ban cho tôi phân nửa gia sản vua, tôi cũng chẳng vào cung với vua, hoặc ăn bánh hay là uống nước tại nơi này; vì Đức Giê-hô-va đã phán dặn ta như vầy, rằng: Ngươi chớ ăn bánh, chớ uống nước, chớ noi con đường nguơi đã đi mà trở về.” 1 Các-vua 13: 7-9.

        Thật là tốt cho vị tiên tri nếu như ông đã giữ vững ý định quay trở về Giu-đa mà không trì hoãn. Trong khi đi đường về nha bởi một lộ trình khác, ông đã bị bắt kịp bởi một người đàn ông lớn tuổi xưng mình là một tiên tri và đưa ra những lời tuyên bố giả dối cho người của Đức Chúa Trời mà rằng, “Ta cũng là tiên tri như ngươi. Vả, một thiên sứ vâng lịnh Đức Giê-hô-va có phán với ta rằng: Hãy dẫn nó vào nhà với ngươi, hầu cho nó ăn bánh và uống nước.” Lời nói dối được lặp đi lặp lại và lời mời gọi giục giã cho đến khi người của Đức Chúa Trời bị thuyết phục để quay trở lại.

         Bởi vì vị tiên tri thật để cho bản thân mình chọn một đường lối nghịch lại với giới hạn của bổn phận, Đức Chúa Trời đã cho phép người gánh chịu sự trừng phạt của sự phạm tội. Trong khi người và người đàn ông mà đã mời mình trở lại Bê-tên cùng ngồi tại bàn, sự soi dẫn của Đấng Toàn Năng đã ngự trên vị tiên tri giả, “người liền kêu la cùng người của Đức Chúa Trời ở Giu-đa đến mà rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Bởi vì ngươi phản nghịch lời của Đức Giê-hô-va, không giữ theo mạng lịnh mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã truyền cho ngươi thì xác chết ngươi sẽ chẳng được chôn trong mồ mả của tổ phụ ngươi.” Câu 18-22. Lời tiên tri về sự tận số đã sớm ứng nghiệm theo đúng nghĩa đen của nó. “Khi ăn uống xong, tiên tri già bèn thắng lừa cho tiên tri mình đã dẫn về. Người liền đi: dọc đường người gặp một con sư tử và bị nó giết đi. Thây người nằm sải trên đường, có con lừa đứng một bên, còn sư tử cũng đứng gần bên thây. Có người đi ngang qua thấy thây nằm sải trên đường thì đi đến trong thành củ tiên tri già ở, thuật lại điều mình đã thấy. Khi tiên tri già, là người đã khiến người của Đức Chúa Trời trở bước lại, nghe điều ấy, bèn nói rằng: Ấy là người của Đức Chúa Trời đã phản nghịch lời của Đức Giê-hô-va.” Câu 23-26.

          Hình phạt mà đã xảy đến trên vị sứ giả không trung tín là một bằng chứng thêm nữa về lẽ thật của lời tiên tri mà đã được thốt ra trên bàn thờ. Nếu như sau khi không nghe theo Lời của Đức Chúa Trời, mà vị tiên tri được cho phép đi an toàn, thì nhà vua sẽ dùng sự kiện này trong nỗ lực để bào chữa cho sự bất tuân của bản thân ông. Trong việc bàn thờ bị nứt ra, trong sự kiện cánh tay bị tê liệt, và trong số phận khủng khiếp của người dám bất tuân mạng lệnh rõ ràng của Đức Giê-hô-va, lẽ ra Giê-rô-bô-am phải nhận thức sự không hài lòng mau lẹ của một Đức Chúa Trời bị xúc phạm, và những sự phán xét này lẽ ra nên cảnh báo ông không nên cố chấp trong việc làm sai trái. Thế nhưng, thay vì ăn năn, Giê-rô-bô-am “lại lập cho các nơi cao những thầy tế lễ chọn trong đám dân sự; phàm ai tình nguyện, thì được người biệt riêng ra làm thầy tế lễ tại các nơi cao.” Như vậy ông không chỉ bản thân phạm trọng tội, mà còn “khiến cho Y-sơ-ra-ên can phạm” và “nhân vì cớ ấy nhà Giê-rô-bô-am phạm tội, đến đỗi bị diệt khỏi mặt đất.” Câu 33, 34; 14: 16.

         Vào khoảng cuối của sự trị vì không yên suốt 22 năm, Giê-rô-bô-am đã gặp phải một sự bại trận thảm hại trong cuộc chiến với A-bi-gia, người nối ngôi Rô-bô-am. “Trong lúc A-bi-gia còn sống, Giê-rô-bô-am chẳng được cường thạnh lại; Đức Giê-hô-va hành hại người, thì người chết.” 2 Sử-ký 13: 20.

        Sự bội đạo được giới thiệu trong thời trị vì của Giê-rô-bô-am đã trở nên càng lúc càng rõ rệt, cho đến khi kết quả cuối cùng trong sự hủy phá hoàn toàn đất nước Y-sơ-ra-ên. Ngay cả trước khi Giê-rô-bô-am qua đời, A-hi-gia, một vị tiên tri cao tuổi tại Si-lô người mà trước đó nhiều năm đã tiên tri về sự lên ngôi của Giê-rô-bô-am đã tuyên bố, “Đức Giê-hô-va sẽ hành hại Y-sơ-ra-ên, như một cây sậy bị nước đưa đi, truất Y-sơ-ra-ên khỏi xứ tốt đẹp này mà Ngài đã ban cho tổ phụ họ, và làm tản lạc họ phía bên kia sông cái, bởi vì họ đã lấy hình tượng chọc giận Đức Giê-hô-va. Vì cớ tội Giê-rô-bô-am đã phạm, tức tội khiến cho dân Y-sơ-ra-ên can phạm nên Đức Giê-hô-va sẽ phó dân Y-sơ-ra-ên vào tay thù nghịch.” 1 Các-vua 14: 15, 16.

        Tuy vậy Đức Giê-hô-va đã không từ bỏ Y-sơ-ra-ên mà trước hết không làm tất cả những gì có thể để dẫn dắt họ trở về trong sự trung thành với Ngài. Suốt những năm tháng dài đen tối khi hết vị vua này đến vị vua kia đứng lên trong sự coi thường Đức Chúa Trời cách táo bạo và dẫn dắt Y-sơ-ra-ên càng lún sâu hơn trong sự thờ hình tượng, Đức Chúa Trời đã gửi hết sứ điệp này đến sứ điệp kia cho dân sự sa ngã của Ngài. Qua các tiên tri của mình, Ngài đã cho họ mọi cơ hội để ngừng xu thế của sự bội đạo lại và quay trở về cùng Ngài. Trong suốt những năm tiếp theo sự phân chia đất nước, tiên tri Ê-li và Ê-li-sê phải sống và lao động, và những lời kêu gọi dịu dàng của Ô-sê, A-mốt và Áp-đia phải được nghe trong xứ. Chưa bao giờ mà vương quốc Y-sơ-ra-ên bị bỏ rơi trong sự thiếu vắng những chứng nhân cao quý về quyền năng mạnh mẽ của Đức Chúa Trời để cứu vớt khỏi tội lỗi. Thậm chí trong những giờ khắc tăm tối nhất một số người vẫn luôn chân thật với Đấng Cai Trị thiên thượng và ngay giữa sự thờ hình tượng sẽ sống một cách không tì vít trước mặt Đức Chúa Trời thánh khiết. Những người trung tín này được kể chung giữa những người thánh thiện còn sót lại mà qua họ mục đích đời đời của Đức Giê-hô-va cuối cùng được hoàn thành.

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com