Khi những luật bảo vệ nhân quyền bị tước đi khỏi những người vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời, thì cùng lúc đó, ở nhiều nơi khác nhau trên đất, sẽ dấy lên phong trào nhằm tiêu diệt họ. Khi thời hạn chỉ định trong những sắc lệnh đến gần, trong một đêm nào đó, người ta sẽ bí mật tấn công một cách bất ngờ, mạnh mẽ nhằm làm cho những người không đi theo hệ thống chính phái của giáo hội và những người hay khiển trách họ phải im lặng mãi mãi.

           Người của Đức Chúa Trời – một số đang ở trong tù, một số đang ở trong rừng, hay trên núi—khẩn cầu sự chở che thiên thượng. Những người lính trang bị vũ khí, bị xúi giục bởi những quỷ sứ, đang chuẩn bị làm những công việc của sự chết. Lúc này đây, khi tình thế hoàn toàn bế tắc, Đức Chúa Trời sẽ can thiệp: “Các ngươi sẽ xướng ca như trong đêm lễ thánh. Các ngươi sẽ có sự vui trong lòng, như kẻ thổi sáo mà lên núi Đức Giê-hô-va, đến cùng Vầng Đá của Y-sơ-ra-ên. Đức Giê-hô-va sẽ làm cho nghe tiếng oai nghiêm Ngài. Ngài sẽ tỏ cánh tay ngăm đe của mình ra, giữa cơn giận Ngài, những ngọn lửa nuốt, gió táp, bão và mưa đá". Ê-sai 30:29, 30.

           Những nhóm người gian ác đang chuẩn bị để vây lấy con mồi của chúng, khi sự tối tăm dày đặc còn hơn cả bóng đêm bao phủ trái đất. Sau đó, có một cầu vồng bắc ngang trên bầu trời và bao chung quanh những nhóm người đang cầu nguyện. Những đám đông giận dữ bị bắt. Mục tiêu của sự giận dữ của họ đã bị quên đi. Họ nhìn chằm chằm vào biểu tượng của luật pháp Đức Chúa Trời và ước mong mình cũng được chở che bởi sự sáng tỏa ra từ nơi đó.

         Từ nơi những người của Đức Chúa Trời, có tiếng nói phát ra rằng, “Kìa, hãy nhìn xem”. Cũng như Ê-tiên, sứ đồ tử vì đạo buổi ban đầu, họ ngước nhìn lên và trông thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, và của Con Người trên ngai của Ngài. Công-vụ Các Sứ-đồ 7:55, 56. Họ nhận biết những dấu vết của sự sỉ nhục Ngài, và nghe lời Ngài đã cầu xin rằng, “Cha ôi, con muốn con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho con cũng ở đó với con". Giăng 17:24. Một tiếng nói vang lên rằng, “Kìa chúng đến, thánh sạch, không tì, không vết! Là những người đã giữ và vâng theo lời Ta”.

Sự Giải Cứu Đến!

          Ngay lúc nửa đêm, Đức Chúa Trời bày tỏ quyền năng của Ngài qua việc giải cứu dân sự Ngài. Mặt trời xuất hiện chiếu soi tia mạnh mẽ. Tiếp đến là những dấu hiệu và phép lạ. Những kẻ gian ác nhìn xem đầy khiếp hãi trong khi những người công bình ngắm xem những dấu của sự giải cứu mình. Giữa các từng trời giận dữ, có một khoảng không trong sạch với những sự hiển vinh không thể tả xiết khi tiếng phán của Đức Chúa Trời giống như tiếng các dòng nước chảy mà rằng, “Xong rồi!” Khải-huyền 16:17.

           Tiếng nói ấy làm rung chuyển cả trời và đất. Có trận động đất rất lớn, “động đất lớn lắm, đến nỗi từ khi có loài người trên đất chưa hề có như vậy". Khải-huyền 16:18. Đá văng ra khắp nơi.Biển nổi sóng mãnh liệt và giận dữ. Người ta nghe như có tiếng rít của cơn bão lớn giống như tiếng của các quỷ dữ. Bề mặt của trái đất bị vỡ nát ra. Những nền của trái đất cũng dường như tan đi. Những thành phố cảng là nơi đã từng trở thành giống như thành Sô-đôm cho những kẻ gian ác bấy giờ bị những dòng nước giận dữ nuốt chửng lấy. "Ba-by-lôn lớn” đã trở thành một nơi Chúa nhớ đến “đặng cho nó uống chén rượu thạnh nộ Ngài”. Khải-huyền 16:19. Những cục mưa đá lớn thực hiện nhiệm vụ phá hủy của nó. Những thành phố kiêu ngạo bị hạ thấp xuống. Những tòa nhà nguy nga tráng lệ mà loài người đổ những của cải giàu sang của họ vào, giờ đây đang vỡ vụn trước mắt họ. Các bức tường nhà tù bể ra từng mảnh, và dân sự của Đức Chúa Trời được tự do. Mồ mả mở toang ra, và “nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì để được sự sống đời đời, kẻ thì để chịu sự xấu hổ nhơ nhuốc đời đời”. “Những kẻ đã đâm Ngài cũng trông thấy”, những kẻ đã chế nhạo sự đớn đau trong lúc hấp hối trên thập giá của Đấng Christ, và những kẻ chống đối lại với lẽ thật của Ngài cách hung hăng nhất, sẽ được sống lại để nhìn thấy sự tôn trọng được dành cho những người vâng lời và trung tín. Đa-ni-ên 12:2; Khải-huyền 1:7.

           Sấm chớp dữ dội bao phủ trái đất trong một cơn lửa lớn phừng phừng. Phía trên những sấm chớp đó, những tiếng nói mầu nhiệm và oai nghiêm kết tội những kẻ gian ác. Tất cả những kẻ khoát lác và ngang ngạnh, độc ác đối với những người gìn giữ luật pháp của Đức Chúa Trời giờ đây đang rung mình trong sợ hãi. Các quỷ sứ run sợ trong khi con người đang gào thét khẩn cầu sự nhân từ, khoan dung.

Ngày của Chúa

         Tiên tri Ê-sai đã nói rằng: “Trong ngày đó, người ta sẽ ném cho chuột cho dơi những thần tượng bằng bạc bằng vàng mà họ làm ra cho mình thờ lạy; và vào trong hang đá, trong kẽ đá, đặng tránh khỏi sự kinh khiếp Ðức Giê-hô-va và sự chói sáng của uy nghiêm Ngài, khi Ngài dấy lên đặng làm rúng động đất cách mạnh lắm”. Ê-sai 2:20-21.

          Những ai đã hy sinh tất cả vì Đấng Christ giờ đây được vững an. Trước mặt thế gian và đối diện với cái chết, họ đã tỏ ra lòng trung tín của mình đối với Ngài là Đấng đã chết thay cho họ. Gương mặt của họ, lúc ấy xanh xao và hốc hác, giờ trở nên sáng ngời cách diệu kỳ. Họ cất tiếng hát vang bài ca chiến thắng: “Ðức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi, Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân. Vì vậy, chúng tôi chẳng sợ dầu đất bị biến cải, núi lay động và bị quăng vào lòng biển; Dầu nước biển ầm ầm sôi bọt, và các núi rúng động vì cớ sự chuyển dậy của nó”. Thi-thiên 46:1-3.

         Trong lúc những lời nầy của những người tin kính thánh dâng lên đến Chúa, sự vinh hiển của thành thánh trên trời chiếu soi rực rỡ từ các cánh cửa vừa hé mở. Khi ấy, trên bầu trời xuất hiện cánh tay đang cầm lấy hai bảng đá. Bảng luật pháp thánh đó được công bố từ Si-nai, giờ đây được xem như các luật lệ của sự phán xét. Những từ ngữ rất rõ ràng ai ai cũng có thể đọc được. Trí nhớ được khuấy động. Sự tối tăm của dị giáo và mê tín bị quét khỏi tâm trí loài người. Không thể nào diễn tả được sự kinh hãi và tuyệt vọng của những kẻ đã giẫm đạp lên luật pháp của Đức Chúa Trời. Để có được sự yêu thích của thế gian, họ đã bỏ đi những mệnh lệnh của luật pháp ấy và đã hướng dẫn người khác vi phạm luật pháp. Giờ đây, họ bị chính luật pháp mà họ đã khinh bỉ kết án. Họ nhận thấy rằng họ không thể có lý do nào để bào chữa cho mình. Các kẻ thù của luật pháp Đức Chúa Trời có trách nhiệm và sự nhận thức mới về lẽ thật. Đã quá muộn màng khi họ nhận thức được rằng ngày Sa-bát là dấu chỉ của Đức Chúa Trời hằng sống. Quá muộn màng khi họ ý thức được nền tảng bằng cát mà họ đã dày công xây cất. Họ đã chống đối lại với Đức Chúa Trời. Những nhà lãnh đạo tôn giáo đã dẫn dắt những linh hồn đến sự hư mất trong khi tuyên bố rằng mình đang hướng dẫn họ đến với Thiên Đàng. Trách nhiệm của những người trong văn phòng thánh thật to lớn làm sao! Và kết quả của những việc làm thiếu trung tín của họ thật khủng khiếp thay!

Vua của Các Vua Xuất Hiện

         Tiếng của Đức Chúa Trời vang lên tuyên bố ngày và giờ tái lâm của Đức Chúa Giê-su. Dân Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời đứng lắng nghe, sắc mặt họ sáng ngời sự vinh hiển của Ngài. Chẳng bao lâu sau, từ phương đông xuất hiện một đám mây đen nhỏ. Đó là đám mây bao chung quanh Đấng Cứu Thế. Trong bầu không khí yên lặng uy nghiêm, dân sự của Đức Chúa Trời hướng mắt nhìn đám mây tiến đến càng gần, cho đến khi nó là một đám mây trắng lớn, phía dưới có sự vinh hiển như đám lửa cháy bừng, và phía trên giống như cầu vồng của luật pháp. Bấy giờ, không còn là “người bất hạnh” nữa, Đức Chúa Jêsus cưỡi trên mây tiến đến như một người chiến thắng mạnh mẽ. Các thiên sứ thánh, nhiều vô số, không thể đếm được cùng đến với Ngài, “hằng ngàn, hằng vạn”. Mọi mắt đều ngắm nhìn Hoàng Tử của Sự Sống. Vương miện hiển vinh ở trên trán Ngài. Gương mặt Ngài sáng chói hơn cả ánh sáng lúc giữa trưa. “Trên áo tơi và trên đùi Ngài, có đề một danh là Vua Của Các Vua Và Chúa Của Các Chúa”. Khải-huyền 19:16.

          Vua của các vua ngự xuống trên đám mây, với lửa phủ chung quanh. Trái đất rung động trước mặt Ngài: “Ðức Chúa Trời chúng tôi đến, không nín lặng đâu. Trước mặt Ngài có đám lửa cháy thiêu, chung quanh Ngài một trận bão dữ dội. Ngài kêu các từng trời trên cao, và đất ở dưới đặng đoán xét dân sự Ngài”. Thi-thiên 50:3, 4.

          “Các vua ở trên đất, các quan lớn, các tướng quân, các kẻ giàu, các kẻ quyền thế, các kẻ tôi mọi, các người tự chủ đều ẩn mình trong hang hố cùng hòn đá lớn trên núi,
chúng nói với núi và đá lớn rằng: Hãy rơi xuống chận trên chúng ta, đặng tránh khỏi mặt của Ðấng ngự trên ngôi, và khỏi cơn giận của Chiên Con! Vì ngày thạnh nộ lớn của Ngài đã đến, còn ai đứng nổi?” Khải-huyền 6:15-17. Những lời nhạo báng đã hết, môi miệng dối trá đã lặng câm. Không có một âm thanh nào được nghe thấy ngoại trừ những tiếng cầu khẩn và khóc lóc. Những kẻ gian ác cầu xin có thể được chôn vùi dưới những tảng đá lớn còn hơn phải đối mặt với Đấng mà chúng đã khinh nhổ. Chúng nhận biết giọng nói ấy, là giọng nói thấu suốt tai của những người chết. Đã bao lần giọng nói ấy nhẹ nhàng khuyên bảo chúng hãy ăn năn. Đã bao lần chúng nghe giọng nói ấy như từ một người bạn, một người anh em, một Đấng Cứu Chuộc. Chính giọng nói ấy đã đánh thức trí nhớ chúng về những lúc chúng chối từ những sự kêu gọi và khinh khi những lời cảnh báo của Ngài.

          Có những người đã nói móc, sỉ vả và làm sỉ nhục Đấng Christ. Ngài đã phán rằng: “Về sau các ngươi sẽ thấy Con người ngồi bên hữu quyền phép Ðức Chúa Trời, và ngự trên mây từ trời mà xuống”. Ma-thi-ơ 26:64. Giờ đây, họ ngắm nhìn Ngài trong sự vinh hiển mình; và họ sẽ thấy Ngài ngồi bên hữu quyền phép. Sẽ có một Hê-rốt kiêu căng là người đã giễu cợt danh hiệu hoàng gia của Ngài. Sẽ có những kẻ đã lấy mão gai đặt trên đầu Ngài và để vào trong tay Ngài cây phủ việt giả—rồi cúi xuống trước Ngài cười khinh, nhạo báng cách hồ đồ, là những kẻ đã nhổ nước bọt trên Hoàng Tử của Sự Sống. Chúng ao ước có thể chạy trốn khỏi sự hiện diện của Ngài. Những kẻ đã lấy đinh đâm xuyên qua tay và chân Ngài sẽ nhìn xem những cảnh nầy trong kinh hãi và hối hận.

           Với sự kinh hoàng khiếp sợ, các thầy tế lễ và nhà cầm quyền sẽ hồi tưởng lại sự kiện tại Núi Sọ, nhớ lại cách họ đã lắc đầu xấu xa, cười nhạo hả hê và kêu lớn tiếng rằng “Nó đã cứu kẻ khác mà cứu mình không được”. Ma-thi-ơ 27:42. Còn lớn hơn cả tiếng la hét, “hãy đóng đinh hắn, hãy đóng đinh hắn!” ngày trước đã vang dội khắp Giê-ru-sa-lem, là tiếng kêu rên rỉ tuyệt vọng của chúng, “Người này chính là Con của Đức Chúa Trời!”. Chúng tìm cách để trốn khỏi sự hiện diện của Vua trên muôn vua.

          Trong cuộc sống của những ai đã từ chối lẽ thật, có những lúc khi lương tâm được thức tỉnh, khi linh hồn bị quấy rầy với những sự hối tiếc rỗng tuếch. Nhưng những điều đó có là gì khi so sánh với sự ăn năn hối tiếc trong ngày phán xét ấy! Giữa những sự kinh hãi, chúng nghe tiếng của các thánh tung hô rằng: “Kìa, ấy là Ðức Chúa Trời chúng ta; chúng ta đã mong đợi Ngài, và Ngài sẽ cứu chúng ta”. Ê-sai 25:9.

Phục Sinh Dân Sự của Đức Chúa Trời

         Tiếng của Con Đức Chúa Trời đánh thức các thánh đang ngủ. Xuyên suốt trái đất, những người đã chết sẽ nghe tiếng Ngài, và họ sẽ sống, một số lượng lớn của mọi nước, mọi giống, mọi tiếng và mọi dân tộc. Từ ngục tù của sự chết họ đã đến, mặc lấy sự vinh hiển đời đời và kêu lớn lên rằng: “Hỡi sự chết, sự thắng của mầy ở đâu? Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu?” 1 Cô-rinh-tô 15:55.

           Tất cả sẽ đến từ mồ mả của họ trong hình hài mà họ đã được đưa vào. Nhưng tất cả sẽ được sống lại với sự khỏe khoắn và tươi trẻ đời đời. Đấng Christ đã đến để phục hồi lại những thứ đã bị mất. Ngài sẽ biến hóa thân thể xấu xa của chúng ta và ban cho chúng ta thân thể vinh hiển giống như của Ngài. Thân thể hay chết và hay hư nát này, đã từng bị ố nhơ bởi tội lỗi, sẽ trở nên hoàn hảo, đẹp đẽ và bất tử. Những sự ô uế và xấu xa bị bỏ lại nơi mồ mả. Những người được cứu sẽ “lớn lên” (Ma-la-chi 4:2) theo vóc người toàn diện của loài người được tạo nên đầy vinh hiển từ buổi ban đầu, và như thế, dấu vết cuối cùng của sự rủa sả của tội lỗi bị cất đi. Những người trung tín trong Đấng Christ sẽ hết lòng, hết trí và hết linh hồn mình phản chiếu hình ảnh toàn mỹ của Chúa của họ.

          Những người công bình còn đang sống sẽ được biến hóa “trong chốc lát, trong nháy mắt”. Khi Chúa cất tiếng phán, họ sẽ trở nên bất tử và cùng với các thánh vừa được phục sinh, họ sẽ được cất lên không trung gặp Chúa. Các thiên sứ “dùng tiếng kèn rất lớn mà nhóm lại những kẻ đã được lựa chọn của Ngài ở khắp bốn phương, từ cuối phương trời nầy cho đến tận phương kia”. Ma-thi-ơ 24:31. Những đứa bé thơ được trao lại vào tay mẹ chúng. Bạn bè chia cách lâu ngày bởi sự chết được đoàn viên, chẳng bao giờ phải chia cách nữa, với những bài hát vui mừng họ cùng nhau lên đến thành của Đức Chúa Trời.

Bước Vào Trong Thành Thánh

           Xuyên suốt những người được cứu nhiều vô số kể, tất cả đều hướng mắt về Đức Chúa Giê-su. Mọi mắt ngắm xem sự vinh hiển Ngài vì “mặt mày người xài-xể lắm hơn kẻ nào khác, hình dung xài-xể hơn con trai loài người”. Ê-sai 52:14. Đức Chúa Jêsus đặt mão triều thiên vinh hiển trên đầu của những người chiến thắng. Mỗi người sẽ có mão triều thiên ghi “tên mới” của họ trên đó (Khải-huyền 2:17) và được khắc dòng chữ “Thánh cho Đức Giê-hô-va.” Trên tay mỗi người đều được trao cho nhánh cây chiến thắng và một cái đàn hạc sáng loáng. Lúc ấy, khi các thiên sứ chỉ huy khảy nốt nhạc, mọi tay đều lướt trên các dây đàn cách điêu luyện tấu lên giai điệu rộn ràng, du dương. Mỗi giọng nói cất lên đều chúc tụng tạ ơn Chúa mà rằng: “Ðấng yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng tôi, và làm cho chúng ta nên nước Ngài, nên thầy tế lễ của Ðức Chúa Trời và Cha Ngài, đáng được sự vinh hiển và quyền năng đời đời vô cùng!” Khải-huyền 1:5, 6.

         Trước mặt đoàn dân được cứu chuộc là Thành Thánh. Đức Chúa Jêsus mở các cánh cổng ra, và các dân đã vâng giữ theo lẽ thật bước vào. Khi đó, họ nghe tiếng Chúa phán rằng “Hỡi các ngươi được Cha ta ban phước, hãy đến mà nhận lấy nước thiên đàng đã sắm sẵn cho các ngươi từ khi dựng nên trời đất”. Ma-thi-ơ 25:34. Đấng Christ trình dâng cho Đức Chúa Cha thứ mà Ngài đã mua bằng chính huyết của mình, và tuyên bố rằng: “Ta đây, ta với các con cái mà Ðức Chúa Trời đã ban cho ta”. “Đang khi Con còn ở với họ, Con gìn giữ họ”. Hê-bơ-rơ 2:13; Giăng 17:12. Ôi, sự vui sướng của thì giờ ấy khi Đức Chúa Cha, nhìn xuống đoàn dân được cứu chuộc của Ngài, mang lấy ảnh tượng của Ngài, những vết nhơ tội lỗi đã được cất đi hết, và nhân loại một lần nữa được hòa thuận lại với thiên đàng!

           Sự vui mừng của Đấng Cứu Thế là khi nhìn thấy, trong nước vinh hiển của Ngài, những linh hồn đã được cứu chuộc bởi sự đau đớn Ngài gánh chịu và sự sỉ nhục Ngài mang lấy. Những người được cứu sẽ là những người chia vui với Ngài; họ ngắm nhìn những người đã chiến thắng bằng sự cầu nguyện, bằng việc làm và bằng sự hy sinh cao quý. Sự vui mừng tràn ngập trong lòng họ khi họ nhìn thấy những người mà họ đã từng làm chứng cho cũng ở đó, cùng với những người khác nữa mà những người đó đã tiếp tục làm chứng cho.

Hai A-đam Gặp Nhau

          Khi những người được cứu chuộc được chào đón tại thành của Đức Chúa Trời, có tiếng reo hò, mừng rỡ, hân hoan. Hai A-đam sắp sửa gặp gỡ nhau. Con của Đức Chúa Trời sẽ đón nhận người cha của dòng dõi chúng ta—là người mà Ngài đã tạo dựng nên, là người đã phạm tội, và là người với những tội lỗi của mình đã làm cho những dấu đinh đóng trên thân thể Đấng Cứu Thế. Khi A-đam nhìn thấy rõ những vết đinh in hằn, với sự hạ mình người gieo mình xuống nơi chân Đấng Christ. Đấng Cứu Thế đỡ người dậy và phán mời người một lần nữa hãy ngắm xem cảnh vườn Ê-đen, là ngôi nhà mà đã từ rất lâu lắm rồi người đã bị đuổi ra khỏi.

          Cuộc đời của A-đam chứa đầy những nỗi sầu khổ. Mỗi một chiếc lá rơi khỏi cành, mỗi một con vật bị giết trong các của lễ dâng, mỗi một vết nhơ làm mất đi sự thanh khiết của nhân loại, đều gợi nhớ lại trong lòng ông về tội lỗi của mình. Những sự đau đớn ông gặp phải như kết quả và nguyên nhân của tội lỗi thật rất kinh khủng. Nhưng ông đã trung tín và thật lòng hối cải, ăn năn tội lỗi mình, và ông đã qua đời trong hy vọng về một sự phục sinh. Giờ đây, nhờ sự cứu chuộc, A-đam đã được phục hồi lại như thuở ban đầu Chúa dựng nên ông.

          Hết sức xúc động trong sự vui mừng, ông ngắm xem những cây mà ông đã từng yêu thích, với những trái mà ngày xưa ông hay hái trong lúc ông chưa phạm tội. Ông thấy những nhánh nho mà chính tay ông đã tỉa trồng, những bông hoa ông từng nâng niu chăm sóc. Đây quả thật là Ê-đen được phục hồi! Đấng Cứu Thế dẫn ông đến bên cây sự sống và mời ông ăn thử. Ông nhìn đám đông là những người được cứu trong gia đình ông. Đoạn, ông tháo mão triều của mình, đặt nơi chân Đức Chúa Giê-su, và ông ôm chầm lấy Đấng Cứu Chuộc. Ông nhấc cái đàn hạc lên, và từ trên các từng trời, vang vọng lại tiếng của bài ca chiến thắng: “Quý thay, quý thay, Chiên Con đã bị giết”. Khải-huyền 5:12. Gia đình của A-đam đều đặt mão triều của họ dưới chân của Đấng Cứu Thế khi họ cúi xuống tôn thờ Ngài. Các thiên sứ đã khóc khi A-đam sa ngã và mừng rỡ khi Đức Chúa Jêsus mở toang cánh cửa mồ mả cho tất cả những ai tin theo Danh Ngài. Giờ đây, họ ngắm xem công việc cứu chuộc được hoàn thành và cùng nhau họ cất cao tiếng ngợi khen. Đứng bên bờ “biển bằng pha lê lộn với lửa” là những người “đã thắng con thú và hình tượng nó cùng số của tên nó”. Một trăm bốn mươi bốn ngàn người đã được chuộc từ giữa loài người, và họ cùng hát “một bài ca mới”, bài ca của Môi-se và Chiên Con. Khải-huyền 15:2, 3. Chỉ có một trăm bốn mươi bốn ngàn người biết bài hát này, vì đó là bài hát của chính kinh nghiệm họ từng trải, mà những người khác không biết đến. “Chiên Con đi đâu, những kẻ nầy theo đó. Những kẻ đó đã được chuộc từ trong loài người, để làm trái đầu mùa cho Ðức Chúa Trời và Chiên Con”. Khải-huyền 14: 4, 5. Họ đã trải qua những lúc khó khăn nhất như chưa hề như vậy bao giờ; họ đã chịu đựng nỗi đau đớn, thống khổ trong thời khó khăn của Gia-cốp; họ đã đứng vững mà không cần có người hòa giải trong suốt những sự trút xuống cuối cùng của sự đoán xét của Đức Chúa Trời. Họ “đã giặt và phiếu trắng áo mình trong huyết Chiên Con”. “Trong miệng họ chẳng có lời nói dối nào hết, cũng không có dấu vết gì” trước mặt Chúa”. Chúng sẽ không đói không khát nữa; cũng không có mặt trời, hoặc cơn nắng gắt nào hại đến mình. Vì Chiên Con ở giữa ngôi sẽ chăn giữ và đưa chúng đến những suối nước sống; Ðức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng”. Khải-huyền 7:14; 14:5; 7:16, 17.

Những Người Được Chuộc Trong Sự Vinh Hiển

           Trong tất cả mọi thời đại, những người được chọn trong Đấng Cứu Chuộc đều đã bước đi trên những con đường hẹp. Họ trở nên thánh khiết từ trong những lò luyện thống khổ. Vì Đức Chúa Jêsus, họ đã chịu đựng mọi sự ghen ghét, vu khống, chối từ và cả những thất vọng cay đắng. Họ học biết sự xấu xa của tội lỗi, sức mạnh của nó, sự sai quấy cũng như những khổ đau nó mang lại; vì thế họ gớm ghiếc tội lỗi. Ý thức được sự hy sinh vô bờ bến như một liều thuốc đã làm cho họ trở nên khiêm nhường, hạ mình và trong lòng họ chứa đầy sự biết ơn. Họ yêu nhiều vì họ đã được tha thứ nhiều. Xem Lu-ca 7:47. Là những người cùng chia sẻ trong sự khổ đau của Đấng Christ, nên họ cũng xứng đáng để cùng chia sẻ với Ngài trong sự vinh hiển Ngài.

          Những người thừa kế của Đức Chúa Trời đến từ mái nhà, túp lều, ngục tù, đoạn đầu đài, núi cao, đồng vắng, hang động. Họ là những người “thiếu thốn, khốn cùng, đau khổ.” Hàng triệu người đã đi vào nấm mồ với những sự nhục nhã, tủi hổ chồng chất bởi vì họ đã từ chối quy phục theo Sa-tan. Nhưng giờ đây họ không còn đau đớn, bị lưu lạc và chịu áp bức nữa. Bấy giờ, họ đứng đó, mặc trên mình những chiếc áo choàng sang trọng hơn chiếc áo của bất cứ người giàu có nào trên đất đã từng mặc, mang lấy mão triều vinh hiển hơn mão triều của bất kỳ vua chúa nào trên thế gian. Vị Vua vinh hiển đã lau ráo hết nước mắt trên gương mặt họ. Họ cùng cất tiếng ca vang những lời chúc tụng, ngợi khen trong trẻo, ngọt ngào và du dương. Những lời hát chúc tán vang xuyên qua các tầng trời rằng: “Sự cứu rỗi thuộc về Ðức Chúa Trời ta, là Ðấng ngự trên ngôi, và thuộc về Chiên Con.” Và tất cả cùng đáp lại rằng, “A-men!Sự ngợi khen, vinh hiển, khôn ngoan, chúc tạ, tôn quí, quyền phép và sức mạnh đều thuộc về Ðức Chúa Trời chúng ta đời đời vô cùng!” Khải-huyền 7: 10, 12.

          Trong cuộc sống của đời nầy, chúng ta chỉ có thể bắt đầu hiểu về chủ đề của sự cứu chuộc. Với sự hiểu biết hạn hẹp của mình, chúng ta có thể chỉ thật sự suy ngẫm đến sự nhục nhã và vinh hiển, sự sống và cái chết, sự công bình và nhân từ tại nơi chân thập giá mà thôi; tuy nhiên, dù chúng ta có cố gắng sử dụng hết sức mạnh của trí óc thì cũng không thể nào hiểu hết được ý nghĩa vẹn toàn của sự cứu chuộc ấy. Chiều dài và chiều rộng, chiều sâu và chiều cao của sự cứu rỗi yêu thương chỉ được hiểu cách mập mờ mà thôi. Kế hoạch của sự cứu chuộc sẽ không thể nào được hiểu trọn vẹn, ngay cả khi những người được cứu trong ngày Chúa đến có thể nhìn thấy và hiểu được mọi sự xảy ra trong cuộc sống mình trước đó, và hiểu được tại sao cho mọi vấn đề đi chăng nữa! Tuy nhiên, xuyên qua các thời đại vĩnh hằng, lẽ thật mới sẽ được tiếp tục tỏ ra cho những tâm trí vui mừng và khao khát. Dù cho những sự thương khóc, đau đớn và cám dỗ của thế gian chấm dứt và nguyên nhân của những sự nầy bị cất đi, dân sự của Đức Chúa Trời mãi mãi vẫn có một kiến thức rõ rệt và sâu sắc về cái giá của sự cứu chuộc mình.

          Thập tự giá sẽ là bài hát của những người được cứu xuyên qua các thời đại. Trong sự hiển vinh của Đấng Christ, họ cũng nhìn thấy hình ảnh bị đóng đinh của Ngài. Sẽ chẳng bao giờ có thể quên được hình ảnh Vua của thiên đàng đã hạ hình xuống để cứu chuộc loài người sa ngã, Ngài đã gánh lấy hết sự ghê gớm và nhục nhã của tội lỗi và chịu sự ngoảnh mặt của Cha Ngài cho đến khi những nỗi thống khổ của cả thế gian hư mất đã làm tan nát lòng Ngài và tiêu tan sự sống Ngài. Đấng đã tạo dựng nên muôn vật trong thế gian đã từ bỏ ngôi vinh hiển của Ngài để yêu con người—đó mãi mãi sẽ là một trong những sự diệu kỳ của cả vũ trụ. Khi tất cả các nước được chuộc nhìn xem Đấng Cứu Chuộc mình, và nhận biết rằng nước của Ngài sẽ không bao giờ tàn, họ cất cao tiếng hát vang: “Chiên Con đã chịu giết đáng được quyền phép, giàu có, khôn ngoan, năng lực, tôn quí, vinh hiển và ngợi khen! Ngài đã cứu chuộc chúng ta và mang chúng ta đến gần Đức Chúa Trời bởi chính huyết báu của Ngài!” Sự kỳ diệu của thập tự giá giải thích cho tất cả mọi điều mầu nhiệm khác. Tỏ ra cho chúng ta thấy rằng Đấng khôn ngoan vô lường đã không lập nên một kế hoạch cứu rỗi nào khác cho chúng ta ngoại trừ chính sự hy sinh của Con Ngài. Đổi lại cho sự hy sinh này chính là sự vui mừng trong việc đưa vào trong trái đất những người đã được cứu rỗi, thánh khiết, hạnh phúc và bất tử. Đó chính là giá trị của linh hồn mà Đức Chúa Cha hài lòng với cái giá đã trả. Và Đấng Christ, chính Ngài ngắm xem những thành quả của sự hy sinh vĩ đại của mình, cách hài lòng.

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com