TRÁCH NHIỆM CỦA MỖI NGƯỜI—102

       ​   Cha thiên thượng của chúng ta đòi hỏi không nhiều hay ít hơn những khả năng Ngài ban cho chúng ta. Ngài đặt trên đầy tớ của mình không một gánh nặng nào mà họ không thể chịu đựng nỗi. “Vì Ngài biết chúng tôi nắn nên bởi giống gì, Ngài nhớ lại rằng chúng tôi bằng bụi đất”. Tất cả những điều đó khẳng định với chúng ta nhờ ân điển thiêng liêng chúng ta có thể làm.

       ​   “Vì ai đã được ban cho nhiều, thì sẽ bị đòi lại nhiều”. Chúng ta từng người một sẽ chịu trách nhiệm vì làm một chút ít hơn khả năng của mình. Đức Chúa Trời đánh giá với sự chính xác mỗi nhiệm vụ cho sự phục vụ. Những năng lực không sử dụng sẽ được tính đến nhiều như những cái đã được trao dồi. Cho hết thảy mọi sự chúng ta có thể trở thành nhờ việc sử dụng đúng những ta-lâng của mình Chúa sẽ có trách nhiệm với chúng ta. Chúng ta sẽ bị đoán xét tùy theo những gì chúng ta phải làm trọn, nhưng không hoàn thành bởi vì chúng ta không sử dụng khả măng của mình để quy vinh hiển về cho Chúa. Thậm chí nếu chúng ta không đánh mất linh hồn của mình, chúng ta sẽ nhận thấy hậu quả của những ta-lâng chưa bao giờ sử dụng trong cuộc sống vĩnh cửu. Vì hết thảy những kiến thức và khả năng mà chúng ta có thể thu được và không đều sẽ bị mất vĩnh viễn.

       ​   Nhưng khi chúng ta dâng hết thảy bản thân mình cho Đức Chúa Trời, làm theo sự hướng dẫn của Ngài trong công việc mình, Ngài sẽ chịu trách nhiệm cho sự hoàn thành của nó.  Ngài sẽ không để chúng ta ước đoán về sự thành công trong sự nỗ lực thật sự của mình. Thậm chí chúng ta không nên nghĩ về sự thất bại dù chỉ một lần. Chúng ta đang hợp tác với Đấng mà không hề biết sự thất bại.

       ​   Chúng ta không nên nói về nhược điểm và sự bất tài của chính mình. Điều này bày tỏ sự không tin nơi Chúa, phủ nhận lời của Ngài. Khi chúng ta lầm bầm bởi vì những trách nhiệm của mình, hoặc từ chối những trách nhiệm mà Ngài kêu gọi chúng ta gánh vác, chúng ta gần như nói rằng Ngài là một Đức Thầy nghiêm khắc, vì Ngài đòi hỏi những điều Ngài không ban cho chúng ta khả năng để làm.—“Christ’s Object Lessons”, trang 362, 363.

Giá Trị Của Tiền Bạc

       ​   Tiền của chúng ta không được ban cho chúng ta để mà chúng ta có thể ưu đãi và ca ngợi chính mình. Với tư cách là những quản gia trung tín chúng ta phải sử dụng nó cho sự cao trọng và vinh hiển của Chúa. Mội vài người nghĩ rằng chỉ một phần tiền của họ là thuộc về Chúa. Khi họ dành riêng ra một phần cho mục đích tôn giáo và từ thiện, họ coi như phần còn lại là của họ, sẽ được sử dụng khi họ thấy thích hợp. Nhưng trong điều đó họ đã sai lầm. Tất cả những gì chúng ta có là thuộc về Chúa, và chúng ta phải giải trình cho Ngài những gì chúng ta làm. Trong việc sử dụng mỗi đồng tiền sẽ cho thấy rằng chúng ta có yêu Chúa tuyệt đối và kẻ lân cận như chính mình hay không.

       ​   Tiền bạc có giá trị to lớn, bởi vì nó có thể làm những thứ rất có ích. Trong đôi tay của con Đức Chúa Trời nó sẽ là thức ăn cho kẻ nghèo, nước uống cho kẻ khác, và áo mặc cho người trần truồng. Nó sẽ là sự bảo vệ cho người bị áp bức, và là phương tiện để giúp đỡ người người bệnh. Nhưng giá trị của tiền bạc cũng không hơn gì cát, chỉ khi nó được đưa vào sử dụng cho sự chu cấp những hoàn cảnh túng thiếu trong cuộc sống, trong việc mang lại hạnh phúc cho người khác và cho sự tấn tới của duyên cớ Đấng Christ.—“Christ’s Object Lessons”, trang 351.

 

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com