THANH NIÊN PHẢI GÁNH LẤY TRÁCH NHIỆM – 114*

       ​   Những thanh niên này phải có trách nhiệm đối với gia đình mà họ đã không quan tâm đến. Họ không được dạy dỗ để đảm nhận nhiệm vụ và gánh lấy trách nhiệm, mà đó chính là bổn phận của họ. Họ có một người mẹ trung thành, và khéo léo, bà đã mang những gánh nặng mà con cái bà không nên để cho bà phải gánh vác. Trong trường hợp này họ đã thất bại trong việc kính trọng mẹ mình. Họ đã không chia sẻ gánh nặng của cha như là một phần trách nhiệm của mình, và họ đã lơ là trong việc tôn kính ông như họ cần phải làm. Họ chiều theo sở thích của mình hơn là gánh vác trách nhiệm.

       ​   Họ theo đuổi tính ích kỷ trong cuộc sống của họ, họ lánh xa những việc nặng nhọc và khó khăn, và họ đã thất bại trong việc gặt hái những kinh nghiệm giá trị mà lẽ ra họ phải có nếu muốn thành công trong cuộc sống. Họ đã không nhận thấy tầm quan trọng trong việc trung tín trong những việc nhỏ, và cũng không nhận ra rằng khi thực hiện bổn phận đối với cha mẹ, thì họ sẽ là những người chân thành, chu đáo và trung thành trong những trách nhiệm khiêm tốn, tầm thường trong cuộc sống, và những trách nhiệm này luôn xuất hiện ngay trên con đường của họ. Họ nên nhìn lên những nhánh bình thường của kiến thức, vì chúng rất cần thiết cho cuộc sống thực tế.

Tạo Gia Đình Hạnh Phúc

       ​   Nếu những bạn trẻ này là một nguồn phước ở bất cứ nơi nào, thì nơi đó chính là tại nhà mình. Nếu họ cứ chìu theo sở thích thay vì  được hướng dẫn bởi những quyết định cẩn thận vì lý do chân chính, bởi những suy xét chính xác, và bởi lương tâm trong sáng, thì họ không thể là nguồn phước hạnh cho xã hội hay cho gia đình của cha mình, và những viễn cảnh trong thế giới này về một thế giới tốt hơn sẽ rất nguy hiểm.

       ​   Nhiều thanh niên có cảm giác rằng thời xuân trẻ của họ không phải để dành cho sự quan tâm chăm sóc, vì thế họ lãng phí trong những thú vui vô bổ, với những trò đùa, những sự giỡn cợt và chìu theo những đam mê ngớ ngẩn. Trong khi tự ràng buộc vào những  hành động thiếu khôn ngoan, và chìu theo những cảm giác của mình, thì những thanh niên ấy không suy nghĩ được gì cả ngoài việc phó mình cho những thú vui tạm thời. Khát vọng của họ hướng về những cuộc giải trí, tình yêu của họ dành cho xã hội, cho những cuộc tán gẫu, và những tiếng cười, những thứ ấy đang tăng dần bởi những sự buông thả, họ đã đánh mất tất cả những hứng thú về một cuộc sống thực tế đúng đắn, và những trách nhiệm trong gia đình dường như không còn là niềm vui thú nữa. Những thay đổi không đủ để đáp ứng tâm trí của họ, nên họ trở nên chán nản, cáu kỉnh, và gắt gỏng. Những thanh niên này nên nhận biết rằng trách nhiệm của mình chính là tạo cho gia đình hạnh phúc và vui vẻ . 

       ​   Một sự thay đổi từ việc lao động tay chân đòi hỏi đến nhiều  sức khỏe, có thể sẽ rất cần thiết trong một thời gian, điều đó khiến họ sẽ tiếp tục tham gia vào công việc, và cố gắng hết sức với sự thành công lớn hơn. Nhưng hoàn toàn nghỉ ngơi thì không cần thiết, thậm chí cho đến nay họ đã dùng sức mạnh thể lực của mình tham gia vào những kết quả tốt nhất.

       ​   Họ không cần, ngay cả khi mệt mỏi với công việc, lãng phí đi khỏanh khắc quí báu của mình. Họ có thể tìm kiếm một việc gì đó không tốn quá nhiều công sức để làm, nhưng điều ấy sẽ là một ơn phước cho mẹ và các chị của mình. Trong khi làm giảm đi sự lo lắng bằng cách cất bớt đi những gánh nặng khó khăn mà họ phải gánh, họ có thể tìm thấy niềm vui tuông chảy từ những nguyên tắc đạo đức, điều ấy sẽ đem đến cho họ niềm vui thật sự, thời gian của họ sẽ không bị phung phí vô ích hoặc không dành cho những sở thích ích kỷ. – “Testimonies for the Church”, quyển 3, trang 221-223.

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com