NIỀM VUI TÔN GIÁO-130

          Hy vọng của việc tuân theo sự công bình, và phần thưởng đời đời của các bạn trẻ là những chủ đề cao cả và quý trọng dành cho họ suy gẫm. Ở trong kế hoạch cứu rỗi kỳ diệu, sự hy sinh vĩ đại bởi Vua của sự vinh hiển mà anh em có thể được hoan hỉ bởi công đức của huyết Ngài, và bởi sự vâng phục cuối cùng sẽ được đưa lên ngôi của Đấng Christ. Chủ đề này thu hút sự suy gẫm cao quý nhất của tâm trí. Để nhận được sự quý mến của Đức Chúa Trời, thật là một đặc ân!

          Các bạn trẻ, tôi biết rằng các bạn có thể cảm thấy vui vẻ với những công việc và sự tiêu khiển như vầy. Nhưng lý do tại sao các bạn không kiên nhẫn là vì các bạn không thể tìm kiếm được nguồn chân thật duy nhất của sự hạnh phúc. Các bạn đã từng cố gắng để tìm ra sự thích thú trong Đấng Christ, mà sự thích thú này chỉ được tìm thấy ở Ngài. Không có hy vọng nào là vô vọng trong Ngài. Sự cầu nguyện, ôi, đặc ân quý giá này làm sao bị sao lãng được! Việc đọc lời Ngài dọn sẵn trí óc cho sự cầu nguyện. Một trong những lý do quan trọng nhất là tại sao anh em có khuynh hướng ít thiên về việc tiếp cận Chúa qua sự cầu nguyện, là vì anh em đã làm cho chính anh em không thích hợp với công việc thiêng liêng này bằng cách đọc những câu chuyện hấp dẫn mà làm kích thích trí sáng tạo và nảy sinh những sự đam mê tội lỗi. Lời Chúa trở nên khó chịu, thì giờ cầu nguyện bị lãng quên. Sự cầu nguyện là sức mạnh của Cơ Đốc nhân. Khi một mình, anh em không đơn côi, vì anh em cảm nhận được sự hiện diện của Chúa, người đã nói rằng, “Nhìn kìa, Ta luôn ở cùng con”.

          Các bạn trẻ chỉ mong muốn những điều mình không có; cụ thể là tôn giáo. Không có gì có thể thay thế được điều này. Sự theo đạo đơn thuần cũng không có nghĩa gì. Những cái tên được đăng ký trong sổ hội thánh trên thế gian, nhưng không phải là trong sách sự sống. Tôi biết không một thanh niên nào ở lứa tuổi hai mươi nhận biết được sự trải nghiệm tôn giáo là gì. Họ phục vụ bản thân mình, và tự xưng là đầy tớ của Đấng Christ; nhưng trừ phi sự say mê của họ bị phá vỡ, thì họ sẽ sớm nhận thức rằng số phận của những người phạm tội cũng là số phận của họ. Về tinh thần hy sinh và sự quên mình vì cớ lẽ thật, họ sẽ tìm thấy con đường dễ dàng hơn vượt trên hết tất cả những điều này. Về sự cầu xin tha thiết mà thấm đẫm nước mắt và những tiếng khóc thảm thiết với Đức Chúa Trời cho ân điển tha thứ của Ngài, và sức mạnh từ Ngài để chống lại sự cám dỗ của Sa-tan, họ nhận thấy không cần thiết để quá sốt sắn và nhiệt tâm; họ vẫn có thể xoay xở được nếu không có nó. Đấng Christ, Vua của sự vinh hiển đã thường đi một mình đến những ngọn núi và những nơi hoang vắng để tuôn đổ những thỉnh cầu của linh hồn Ngài với Cha; nhưng một người tội lỗi, mà trong người đó không có sức mạnh, thì nghĩ rằng anh ta có thể sống mà không cần quá nhiều sự cầu nguyện.—“Testimonies for the Church”, quyển I, trang 503-505.

Những Thí Dụ Của Đức Chúa Jêsus

          Đức Chúa Jêsus đã quở trách sự đam mê khoái lạc ở mọi hình thức, song Ngài vẫn giao du với xã hội trong bản chất của mình. Ngài chấp nhận sự hiếu khách của mọi tầng lớp trong việc đến thăm viếng nhà của người giàu lẫn người nghèo, người trí thức và người ngu dốt, và tìm kiếm từ những câu hỏi tầm thường của cuộc sống đến những câu hỏi liên quan đến tâm linh và sự bất diệt để hoàn thiện suy nghĩ của họ. Chúa đã không cho phép cuộc sống phóng đãng và bóng của sự hoan hỉ nơi trần thế mà làm hại tới tánh hạnh Ngài, song Ngài tìm thấy niềm vui qua những cảnh trí của sự hạnh phúc vô hại và bởi sự hiện diện của Ngài cho phép sự hội hợp tập thể ấy.

(Phỏng theo “Ước vọng muôn đời,” trang 150, 151.)

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com