SỨC MẠNH CỦA BẢN TÁNH QUA XUNG ĐỘT—19

       Ba mươi năm đầu tiên của cuộc đời Đấng Christ đã trải qua trong một ngôi làng không tiếng tăm ở Na-xa-rét. Những cư dân ở làng này ai cũng biết đến bởi sự gian ác của họ, vì lý do đó mà Na-tha-na-ên đã hỏi: “Há có vật gì tốt ra từ Na-xa-rét được sao?” Các tác giả Phúc-âm nói rất ít về thời niên thiếu của Đấng Christ. Ngoại trừ một sự miêu tả vắn tắt về việc Ngài cùng đi với cha mẹ đến thành Giê-ru-sa-lem, chúng ta chỉ có một lời tuyên bố, “Con trẻ lớn lên, và mạnh mẽ, được đầy dẫy sự khôn ngoan, và ơn Đức Chúa Trời ngự trên Ngài”.

       Đấng Christ là gương mẫu của chúng ta trong mọi sự. Trong sự quan phòng của Đức Chúa Trời, thời kỳ đầu của cuộc đời Ngài đã được trãi qua ở Na-xa-rét, nơi mà những cư dân của nó có bản tánh mà Ngài luôn được phơi bày với những sự cám dỗ, và thật cần thiết cho Ngài phải canh giữ, để duy trì sự trong sáng và không một vết nhơ ở giữa quá nhiều tội lỗi và sự gian ác. Đấng Christ đã không tự Ngài chọn lựa chỗ này. Cha Thiên Thượng của Ngài đã chọn chỗ này cho Ngài, nơi mà bản tánh của Ngài sẽ được thử thách và kiểm tra trong nhiều cách khác nhau. Giai đoạn đầu đời của Đấng Christ ở dưới những thử thách, gian khổ và mâu thuẫn mãnh liệt, để Ngài có thể phát triển một bản tánh trọn vẹn mà làm cho Ngài trở thành một gương mẫu hoàn hảo cho các em nhỏ, thanh niên và người lớn.

       Những trẻ em và thanh niên thường được đặt vào nơi mà môi trường xung quanh họ thì không thuận lời đối với đời sống Cơ Đốc, và họ hết sức sẵn sàng để đầu hàng trước những sự cám dỗ, và biện hộ cho sự theo đuổi một đường lối tội lỗi rằng môi trường xung quanh họ thì không thuận lợi. Đấng Christ đã chọn sự rút lui, và qua một đời sống siêng năng, giữ cho tay mình luôn làm việc, Ngài đã không mời gọi sự cám dỗ, nhưng tách rời khỏi một xã hội của những người mà ảnh hưởng của họ là đồi bại. Đấng Christ đã đặt chân Ngài trong con đường không bằng phẳng nhất mà các em nhỏ và thanh niên sẽ bao giờ được kêu gọi để đi. Ngài đã không chia phần cho mình một cuộc đời giàu có và lười nhác. Cha mẹ của Ngài thì nghèo khó, và phụ thuộc vào công việc cực nhọc hằng ngày để làm phương tiện sinh sống; do đó mà đời sống của Đấng Christ là một đời sống nghèo nàn, quên mình và thiếu thốn. Ngài đã chia sẻ với cha mẹ mình trong đời sống công việc siêng năng của họ.

Sự thanh khiết không phụ thuộc vào hoàn cảnh

       Không một ai sẽ được kêu gọi đến với bản tánh Cơ Đốc hoàn hảo dưới những hoàn cảnh thiếu thuận lợi hơn là của Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Việc Đấng Christ sống ba mươi năm tại Na-xa-rét—từ nơi mà nhiều người đã nghĩ đó là một việc lạ lùng nếu có bất kỳ điều gì tốt xảy ra—là một sự quở trách cho những thanh niên cho rằng tính cách tôn giáo của họ phải thích nghi với những hoàn cảnh. Nếu môi trường của các bạn trẻ là không thuận lợi và hết sức tệ, nhiều người đã dùng điều này như một sự biện minh cho việc không làm cho bản tánh Cơ Đốc trở nên hoàn hảo. Gương của Đấng Christ sẽ quở trách ý tưởng rằng những người theo Ngài thì phụ thuộc vào địa điểm, may rủi hoặc sự thịnh vượng để sống một đời sống không chỗ trách được. Đấng Christ dạy dỗ rằng sự trung tín của họ sẽ làm cho bất kỳ nơi chốn hoặc vị trí nào—nơi mà sự quan phòng của Đức Chúa Trời đã kêu gọi họ—trở nên danh giá, bất kể thấp hèn ra sao.

       Đời sống của Đấng Christ được dự định để bày tỏ rằng sự trong sáng, kiên định và vững chắc của nguyên tắc không phụ thuộc vào một đời sống được giải thoát khỏi sự khó nhọc, nghèo khổ và nghịch cảnh. Những thử thách và thiếu thốn mà rất nhiều bạn trẻ phàn nàn, thì Đấng Christ đã chịu đựng mà không hề lằm bằm. Và sự rèn luyện này là chính kinh nghiệm mà các bạn trẻ cần, mà sẽ đem đến sự kiên quyết cho bản tánh của họ, mà làm cho họ trở nên giống như Đấng Christ, mạnh mẽ trong tinh thần để kháng cự sự cám dỗ. Nếu họ tách rời khỏi ảnh hưởng của những người sẽ đẫy đưa họ lạc lối và làm cho hư nát đạo đức của mình, thì họ sẽ không bị khuất phục bởi những mưu chước của Sa-tan. Qua sự cầu nguyện hằng ngày với Đức Chúa Trời, họ sẽ có sự khôn ngoan và ân điển từ Ngài để chịu đựng những thực tế xung đột và lạnh lùng của cuộc sống, và vượt được vòng khó khăn một cách thắng lợi. Sự trung thực và thanh tịnh của tâm trí chỉ có thể được duy trì qua việc thức canh và cầu nguyện. Đời sống của Đấng Christ là một tấm gương về khả năng bền chí, mà đã không cho phép trở nên yếu đi bởi sự sỉ nhục, chế nhạo, thiếu thốn hoặc khắc nghiệt.

       Giới trẻ cũng phải như vậy. Nếu những thử thách gia tăng trên họ, thì họ có thể biết rằng Đức Chúa Trời đang kiểm tra và chứng minh lòng trung thành của họ. Và trong mức độ mà họ duy trì tính thanh liêm trong bản tánh của mình dưới những sự ngã lòng, thì sự ngoan cường, sự kiên quyết và khả năng chịu đựng của họ sẽ tăng lên, và tinh thần họ trở nên mạnh mẽ hơn.—The Youth’s Instructor, tháng 3 năm 1872.

Thà chết chứ không để hổ thẹn

       Hãy chọn sự nghèo khó, sự quở trách, tách rời khỏi những bạn bè, hoặc bất kì sự đau khổ nào, hơn là để cho tâm hồn bị nhơ bẩn với tội lỗi. Thà chết chứ không để hổ thẹn hoặc vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, nên là khẩu hiệu của mỗi Cơ Đốc nhân.—“Testimonies for the Church,” quyển 5, trang 147.

 

Leave a Reply


  • Categories

  • Liên Hệ

    Email: theheritagekeepers247@gmail.com